Chương 2

Thiên vị

Mẹ đẩy nhẹ bố:

"Chuyện của hai đứa nó để tự chúng nó phân chia, ông đừng có nhúng tay vào. Thời đại nào rồi mà còn bày đặt gia trưởng!"

Dọn dẹp xong, cả nhà bốn người ngồi quây quần trên ghế sofa xem tivi.

Đột nhiên, bố lấy ra một xấp tài liệu, đưa cho tôi phân tích.

Tôi học quản lý tài chính, nên bố rất tin tưởng năng lực của tôi, có chuyện gì liên quan đến vận hành công ty là lại gọi tôi hỗ trợ.

"Giờ có hai lựa chọn: Một là giữ nguyên như hiện tại, lợi nhuận ít nhưng ổn định. Hai là mạo hiểm hơn, vay thêm tiền ngân hàng để mở rộng sản xuất. Nếu thuận lợi, sang năm công ty có thể lên sàn chứng khoán."

Bố nhíu mày: "Nhưng nếu đi theo phương án hai, vấn đề lớn nhất hiện tại là thiếu vốn. Bố mẹ có thể vay nhiều nhất là ba triệu tệ, vẫn còn thiếu một triệu tệ nữa, đó là vấn đề."

Tôi hỏi: "Không thể nhờ bác trai góp thêm sao? Dù gì hai người cũng làm chung, đâu thể để nhà mình gánh hết rủi ro được."

Bố lắc đầu:

"Con cũng biết tính bác con rồi đấy, cẩn thận đến mức quá đáng. Đừng nói là bỏ tiền ra, ngay cả chuyện mở rộng sản xuất bác con cũng chưa chắc đồng ý. Nếu làm, chỉ có thể giấu họ thôi."

Khâu Cao Kiệt ghé đầu sang: "Ngày mai con đến ngân hàng hỏi thử xem có thể vay được bao nhiêu."

Tôi trầm ngâm: "Con cũng sẽ đi."

Trước đây tôi cũng từng giúp bố vay vốn, chỉ ba đến năm tháng là có thể thu hồi, hoàn toàn không có vấn đề gì.

Vậy nên tôi chẳng hề lo lắng.

Bố không nói đồng ý cũng không nói từ chối, chỉ cười đầy hài lòng.

Tối muộn, tôi rửa mặt xong, vừa về phòng thì nhận được thông báo chuyển khoản từ bố - 3000 tệ.

Tôi ngạc nhiên: "Bố, cái này là sao?"

Bố nhắn lại ngắn gọn: "Bố thấy điện thoại con cũ quá, đổi cái mới đi. Đừng nói với em con, kẻo nó lại lèm bèm."

Tôi thở dài, lập tức ấn nút trả lại:

"Bố ơi, con nói bao nhiêu lần rồi, nhà mình đâu có thiếu thốn gì, bố đừng làm vậy nữa. Dù em trai con không để ý, nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại, nó cũng sẽ buồn đấy."

3

Nhưng bố tôi rất cố chấp, lại gọi đến lần nữa.

"Con mau nhận đi, bố đã đưa thì còn từ chối cái gì?"

"Em con là con trai, có cái điện thoại dùng là được rồi, nó cũng không kén chọn gì đâu."

"Nhanh lên, nếu con không nhận, mai khỏi vay tiền luôn, bố giận đấy!"

Tôi đang loay hoay gõ tin nhắn để tiếp tục từ chối.

Thì bỗng thấy em trai chậm rãi lên tiếng:

"Bố, chị... Hai người có gửi nhầm không vậy? Đây không phải tin nhắn riêng, mà là nhóm chat đấy."

Tôi lập tức cứng đờ, chỉ muốn vùi đầu xuống đất trốn luôn.

Mải tranh luận với bố mà không nhận ra, ông đã gửi nhầm tin nhắn vào nhóm gia đình!

"Quá đáng thật đấy, thiên vị thì thôi đi, giờ đến che giấu cũng lười luôn à?"

"Tôi vẫn đang trong nhóm mà? Mọi người coi như tôi không tồn tại thế này có ổn không?"

Mẹ tôi cũng gửi một icon đổ mồ hôi lạnh, rồi chửi bố tôi:

"Ông bị ngốc à? Sao có thể gửi nhầm cái này được?"

Tôi cứ tưởng em trai sẽ giận. Nhưng không ngờ nó vẫn dịu dàng như mọi khi:

"Chị ơi, chị có thích mẫu nào chưa? Nếu chưa thì để em gợi ý cho. Chị mua xong thì đưa máy cũ cho em dùng nhé, được không?"

Bố tôi rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, bật cười ha hả:

"Bố biết ngay con trai bố không giận mà. Hai chị em tình cảm như vậy, đối xử tốt với chị, nó còn vui hơn là tốt với nó nữa."

"Thôi thôi, dù sao chị con cũng không nhận tiền, bỏ qua đi, đừng nhắc nữa."

Nói rồi, ông lập tức "giả chết".

Mặc kệ tôi và em trai tiếp tục nói gì, ông cũng không xuất hiện lại.

Ngược lại, tôi lại cảm thấy bứt rứt, cứ thấy áy náy với em trai.

Trong mắt tôi, em trai thực sự rất khổ.

Tôi một tháng kiếm 10.000 tệ, đóng 3.000, vẫn còn tận 7.000 trong tay.

Hơn nữa, tôi chỉ là tiết kiệm, chứ không phải không có tiền tiêu.

Nhưng em trai thì khác, nó thực sự không có tiền để tiêu.

Một tháng lương 6.000 tệ, đóng 5.000 tệ tiền sinh hoạt, còn lại đúng 1.000 tệ.

Nếu không phải ăn ở nhà, chắc chắn đã không sống nổi rồi.

Cái áo phông nó mặc quanh năm suốt tháng đã sờn cả lông, vẫn không chịu mua cái mới.

Mà cái áo đó, còn là tôi mua cho nó từ mấy năm trước.

Tôi đang thất thần suy nghĩ.

Thì đột nhiên, cửa phòng khẽ mở.

Là bố.

Ông lặng lẽ đặt một xấp tiền lên bàn tôi, rồi liên tục ra hiệu bảo tôi im lặng.

Tôi cũng không dám lên tiếng, sợ làm lớn chuyện để em trai biết, lại càng không hay.

Chỉ có thể lặng lẽ nhìn ông rời khỏi phòng.

Nhưng trong lòng càng nghĩ càng thấy khó chịu.

Tôi mở khung chat của em trai: "Em thích hãng điện thoại nào, chị mua cho em nhé?"

Nhưng gõ xong rồi lại chần chừ.

Nhắn tin thế này, không thấy biểu cảm, không nhìn được sắc mặt, lỡ em trai hiểu nhầm là tôi cố tình khoe khoang hoặc mỉa mai thì sao?

Vẫn là nói chuyện trực tiếp sẽ tốt hơn.

Nghĩ vậy, tôi nhẹ nhàng mở cửa, lén lút đi ra ngoài.

Nhưng khi đi ngang qua thư phòng, tôi lại nghe thấy giọng bố thấp giọng trách móc:

"Nói bao nhiêu lần rồi, có Nhã Nhã ở nhà thì đừng tụ tập bàn bạc sau lưng con bé, rất dễ bị phát hiện!"

Một giọng điệu tự tin mà láu cá vang lên:

"Không đâu bố à, bố vừa đưa tiền cho chị mà, chị đang áy náy lắm, làm gì có tâm trạng ra ngoài?"

Đây là... em trai tôi? Cái đứa em lúc nào cũng ngoan ngoãn, ngây thơ ấy sao?

Tôi có chút sững sờ.

Bố cau mày: "Dù sao cũng phải cẩn thận một chút, rốt cuộc có chuyện gì?"

Nhưng trong giọng điệu nghiêm khắc lại lẫn vài phần cưng chiều.

Em trai tôi cười khẽ, cố tình hạ thấp giọng:

"Vừa rồi con còn nhắn thử chị một tin mà, đến giờ chị vẫn chưa trả lời, chứng tỏ đang bận suy nghĩ. Yên tâm đi bố, không cần phải quá cẩn trọng đâu."

"Đừng quên, con học tâm lý đấy. Chỉ cần nhìn là con biết ngay chị đang nghĩ gì."

Tiếng cười khẽ khàng của nó mang theo vài phần đắc ý và tinh quái.

4

"Bố, mua cho con cái điện thoại mới đi, con thích một mẫu màn hình gập, chỉ hơn mười nghìn tệ thôi."

"Cái điện thoại bảy nghìn tệ kia con mới dùng được bao lâu mà đã muốn đổi?"

← → Phím mũi tên để chuyển chương