Chương 3
Thiên vị
Bảy nghìn tệ?
Tôi sững người.
Không phải điện thoại của em trai là hàng cũ do bạn bố đổi lại sao? Chẳng phải chỉ đáng giá hơn một nghìn tệ thôi sao?
"Mẫu mới này xịn lắm." Em trai kiên nhẫn giới thiệu một loạt tính năng, cố gắng thuyết phục bố đồng ý.
"Con cũng đâu phải không có tiền."
"Đừng tưởng bố không biết, tiền sinh hoạt con nộp, mẹ con có bao giờ lấy đâu. Không chừng bà ấy còn lén đưa thêm cho con nữa ấy chứ. Đừng nói điện thoại hơn mười nghìn, đến trăm nghìn con cũng thừa sức mua."
"Tiền của mình thì không nỡ tiêu, chỉ thích đào của bố thôi!"
Bố vừa nói vừa cười.
Nhưng nụ cười và lời nói đó như tiếng sét đánh ngang tai tôi.
Tôi hoàn toàn đờ đẫn.
Tôi sững sờ không chỉ vì bố chưa từng thực sự thu tiền sinh hoạt của em trai, mà còn vì giọng điệu thân mật ấy - một giọng điệu mà trước giờ, ông chưa bao giờ dùng khi nói chuyện với em trai trước mặt tôi.
"Được rồi, gửi mẫu điện thoại cho bố."
"Bố mua xong sẽ đưa cho con, cứ bảo là quà của bác cả, chị con cũng không thể ý kiến gì được."
Tôi chết lặng.
Bao ký ức chợt ùa về.
Như một con rắn độc, lạnh lẽo trơn trượt, siết chặt lấy tim tôi, đau nhói.
Hồi nhỏ, mỗi khi bố đi công tác về, đều mua quà cho em trai.
Có lần là một chiếc đồng hồ hàng hiệu.
Tôi nhìn mà mắt đỏ hoe, suýt thì bật khóc.
Bố liền ôm tôi vào lòng, dỗ dành liên tục:
"Nhã Nhã đừng khóc, đây là quà bác cả nhất quyết mua cho em trai con. Bố nói không cần, nhưng bác cứ khăng khăng đòi tặng. Con cũng biết đấy, nhà bác không có con trai, nên thương em con lắm."
Rồi ông quay sang em trai, nghiêm túc nói:
"Được rồi, nhìn thôi là được rồi, không cần đeo đâu. Chị con không có, con cũng không được có. Nhà mình từ trước đến nay luôn công bằng."
Bố thẳng tay giật lại chiếc đồng hồ.
Nhưng em trai có vẻ luyến tiếc:
"Nhưng đây là quà bác cả vất vả chọn mua, nếu con không đeo, bác thấy chắc sẽ buồn lắm."
Bố nhíu mày, ra vẻ khó xử:
"Hay là thế này nhé? Nhã Nhã, con thích gì, bố mua cho con. Còn đồng hồ này thì cứ để cho em con đi."
Một đứa trẻ mấy tuổi thì biết thế nào là "tốt hơn"?
Thứ mà tôi tiếp xúc chỉ là vài món đồ chơi giá rẻ, hay bịch snack, kẹo bánh mà thôi.
Thế là hôm đó, bố dẫn tôi ra siêu thị, mua một gói quà đầy ắp đồ chơi và bánh kẹo, tổng cộng hai trăm tệ.
Tôi vui vẻ nhận lấy, rồi sung sướng đưa đồng hồ lại cho em trai.
Những chuyện như vậy, còn rất rất nhiều.
Lúc nhỏ, tôi không nghĩ ngợi nhiều.
Đến khi lớn rồi, tôi có thể tính toán rõ ràng, nhưng lại không muốn so đo với em trai nữa.
Vì ít nhất, trên bề mặt, nó thực sự chịu nhiều thiệt thòi hơn tôi.
Hôm sau, tôi xin nghỉ phép rồi vội vàng quay về nhà.
Giờ này, bố mẹ và em trai đều không có ở nhà.
Tôi bước vào nhà, lập tức tắt camera giám sát.
Sau đó, tôi đến thẳng phòng sách của bố.
Cửa phòng có khóa mật mã.
Tôi thử lần lượt các con số quen thuộc - sinh nhật bố mẹ, sinh nhật em trai - đều không đúng.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Tôi bắt đầu thấy bồn chồn, thậm chí có chút tuyệt vọng.
Có lẽ ông trời cũng không muốn tôi nhìn thấy sự thật tàn nhẫn này.
Tôi không biết trong đó có bí mật gì.
Nhưng tôi biết, chắc chắn không chỉ đơn giản là chuyện mấy nghìn tệ tiền sinh hoạt, hay một cái điện thoại.
Mật mã khóa cửa chỉ còn một lần thử cuối cùng.
Nếu tiếp tục sai, cửa sẽ tự động khóa chặt, chỉ có dấu vân tay của bố mới mở được.
Đến lúc đó, tôi vẫn chẳng biết sự thật, nhưng bố thì sẽ cảnh giác ngay lập tức.
Và tôi không còn nhiều thời gian.
Chỉ còn hai tiếng nữa là bố sẽ dẫn tôi và em trai đến ngân hàng vay tiền.
Tôi cắn răng nghĩ.
Thôi kệ... cứ bỏ hết đi.
Không cần che giấu nữa, nói thẳng ra luôn cho xong.
Tôi không hy vọng gì nữa, liền nhập thử... ngày sinh của chính mình.
"Cạch."
Cửa phòng sách... mở ra.
5
Khoảnh khắc đó, tôi có quá nhiều cảm xúc đan xen đến mức không thể diễn tả thành lời.
Buổi chiều, tôi đến ngân hàng như đã hẹn.
Nhưng không phải để giúp bố vay tiền, mà là để báo mất thẻ ngân hàng.
Tấm thẻ tôi đưa mẹ giữ trước đây được làm dưới tên tôi.
Bố dặn mẹ: "Giữ cho con bé, không được động vào."
Vậy nên từ đầu đến cuối, chủ thẻ vẫn là tôi.
Trong lúc sốt ruột chờ đợi, điện thoại tôi reo lên - là bố gọi.
Giọng tôi chưa bao giờ lạnh nhạt đến thế: "Con đang đi làm."
Cúp máy, trong đầu tôi không ngừng hiện lên những gì đã thấy trong phòng sách.
Một chồng sổ đỏ xếp ngay ngắn, tên trên giấy tờ chỉ có hai người: bố hoặc em trai.
Không có tên tôi, cũng không có tên mẹ.
Tôi luôn biết nhà mình có tiền, nhưng không ngờ... lại giàu đến mức này.
Thế thì, một triệu tệ đối với bố chắc chẳng khác nào một trăm tệ nhỉ?
Vậy mà tại sao... vẫn bắt tôi đi vay?
Thẻ ngân hàng rất nhanh đã được cấp lại.
Tôi kiểm tra số dư - chỉ hơn mười nghìn tệ.
Nhưng từ khi đi làm, tôi đã đóng tiền sinh hoạt ít nhất một năm.
Chỉ tính riêng phần của tôi, cũng phải trên ba mươi nghìn tệ.
Lòng tôi lạnh ngắt.
Tôi xem lại lịch sử giao dịch.
Bắt đầu từ tháng Sáu năm nay, hàng tháng đều có khoản rút tiền.
Có lúc ba nghìn, có lúc năm nghìn.
Tôi cầm thẻ ngân hàng và sao kê, đến ngân hàng nơi bố mẹ hẹn gặp.
Em trai vừa thấy tôi đã chạy lại: "Chị, sao giờ chị mới đến? Bọn em đợi chị lâu lắm rồi!"
"Mọi người làm xong chưa?" Tôi hỏi.
Em trai hơi sững lại: "Chưa mà, vẫn đang đợi chị cùng làm chứ sao."