Chương 6
Thiên vị
"Em cứ tưởng tình cảm giữa chị em mình còn đáng quý hơn tiền bạc. Nếu biết trước chị như thế này, ngay từ đầu em đã không nhận bất cứ đồng nào của chị rồi."
"Em vẫn nghĩ, mình nhận được là tình yêu thương của chị gái.”
"Nhưng thôi, không nói nữa. Chúc chị sống tốt."
Cái giọng điệu đầy uất ức của nó làm tôi buồn nôn.
Tôi lập tức chặn số nó.
Nhưng vẫn chưa thấy hả dạ.
Tôi soạn một tin nhắn, gửi thẳng cho bạn gái nó - Tiểu Hoan.
"Nhà bọn chị là như vậy đó. Yêu nó thì có phúc để hưởng, nhưng cũng có cái giá phải trả."
"Em chỉ có quyền sử dụng mọi thứ, chứ không có quyền sở hữu bất cứ thứ gì. Hãy suy nghĩ kỹ, có đáng để lấy nó làm chồng không?"
Tiểu Hoan từng nói, điều cô ấy hài lòng nhất khi đến nhà tôi là bầu không khí gia đình hòa thuận, ấm áp.
Cô ấy còn bảo: "Chọn chồng cũng như chọn lợn, phải xem chuồng trại của nó thế nào. Nhìn cô chú yêu thương chị gái như vậy, em tin chắc mình không chọn sai."
Cô ấy vốn sinh ra trong một gia đình giàu có, rất coi trọng những chuyện này.
Tôi gần như có thể đoán được rằng, tin nhắn này sẽ tạo nên một cơn sóng lớn.
Nhưng tôi không ngờ, trước khi sóng gió ập đến, mẹ đã tìm đến tôi trước.
Bà cầm theo một tấm thẻ ngân hàng, vẻ mặt khổ sở đẩy vào tay tôi:
"Trong này có 10.000 tệ, bố con không biết đâu, con cứ cầm lấy."
Trái tim tôi, vừa mới cứng rắn được một chút, giờ lại xuất hiện một vết nứt.
Tôi biết, bà thực sự chẳng có nhiều tiền.
Vì trước đây, nếu có tiền, bà cũng chẳng tiêu cho bản thân, mà sẽ đưa hết cho cậu tôi.
9
Bố kiểm soát chi tiêu của mẹ rất chặt.
Ngay cả tiền đi chợ cũng phải ghi chép lại.
Mười nghìn tệ, với tôi hay em trai, chẳng đáng là bao.
Nhưng với mẹ, đó đã là khoản tiền chi tiêu cả năm.
"Mẹ lấy đâu ra tiền?"
Tôi thực sự chỉ muốn hỏi thăm, nhưng không hiểu sao, lời nói ra lại lạnh lẽo vô cùng.
Mẹ cúi đầu như thể mình vừa làm sai chuyện gì: "Cậu con trả lại cho mẹ mấy hôm trước."
Tôi lập tức hiểu ra. Từ khi nhà tôi khá giả, cậu cũng trở nên hào phóng hơn.
Thỉnh thoảng cho mẹ tôi chút quà cáp, khiến bà càng tin vào tình cảm chị em, rồi không ngừng tìm cách xin xỏ giúp cậu trước mặt bố.
Hôm trước, bố đổi xe mới. Chiếc xe cũ liền được đưa cho cậu tôi sử dụng.
"Nhã Nhã, mẹ biết bây giờ con không hiểu, nhưng mẹ cũng từng ở độ tuổi của con, cũng từng phản kháng như con."
"Nhưng sức người có hạn, con đấu không lại được định kiến xã hội đâu. Đàn ông không có nhà, không có tiền, thì không cưới được vợ. Bố con cũng vì muốn lo cho em trai con thôi. Nó là em ruột của con, con có gì mà phải khó chịu chứ? Chẳng lẽ con không mong nó sống tốt sao?"
"Con là con gái, sớm muộn gì cũng lấy chồng. Nhà cửa, xe cộ của con sẽ do chồng và bố mẹ chồng lo. Con thực sự không cần làm ầm lên như thế, chỉ khiến tình cảm gia đình rạn nứt thôi."
"Con nhìn mẹ đây, không phải vẫn sống rất tốt sao?"
"Bố con giỏi hơn cậu con rất nhiều. Người ta nói 'con gái không nên tranh tài sản nhà mẹ đẻ', nếu ngày xưa mẹ cứ đòi hỏi, cứ cãi vã với cậu và bà ngoại, thì có khi mẹ đã tức đến chết từ lâu rồi. Lúc đó, làm gì còn phúc phần mà sống hạnh phúc bên bố con như bây giờ?"
Mẹ tôi kiên nhẫn khuyên bảo.
Tôi không thể thốt ra dù chỉ một lời.
Tôi biết, có tranh luận cũng chẳng thay đổi được gì.
Mẹ đã hoàn toàn bị những tư tưởng trọng nam khinh nữ ăn sâu vào đầu, trở thành một người ủng hộ trung thành của chế độ gia trưởng.
Ngày xưa, bà từng khóc vì sự bất công của ông bà ngoại.
Nhưng sau khi gia đình tôi giàu có, cậu mợ bỗng thay đổi thái độ, suốt ngày tâng bốc mẹ.
Ông bà ngoại cũng dần ưu ái bà hơn.
Bà cứ thế lạc lối trong thứ tình thân giả tạo ấy, càng lúc càng tin rằng chị gái có trách nhiệm phải lo cho em trai.
Bố tôi rất giỏi.
Ông kiểm soát tài chính của mẹ một cách hoàn hảo.
Ngày trước, tôi không thấy có gì sai, ngược lại còn cảm thấy bất bình thay cho bố.
Tôi từng nghĩ, bố rất yêu mẹ, chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.
Nhưng bây giờ, khi tôi đã nhìn thấu con người thật của bố, tôi mới nhận ra:
Vị trí của mẹ trong căn nhà này... thực ra cũng chẳng hơn tôi là bao.
Bố chưa bao giờ coi bà là người vợ tri kỷ.
Chỉ là ông đã quen đóng vai một người chồng tốt.
Giống như ngày xưa, ông bà ngoại và cậu tôi cũng đã từng diễn vậy.
Mẹ tôi thì sao?
Bà lạc lối trong căn nhà giả tạo này.
Như một giấc mơ.
Một giấc mơ mà bà không bao giờ muốn tỉnh.
Bà mãi mãi hạnh phúc.
Vậy thì, hà cớ gì tôi phải đánh thức bà?
Tôi nhìn mẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa xót xa vừa bất lực.
Mẹ tưởng tôi đã dao động, liền dịu dàng tiếp tục khuyên nhủ:
"Con nghĩ mà xem, bố mẹ là người sinh ra con, sao có thể hại con được? Bố con chỉ là tức giận nhất thời, thật ra trong lòng vẫn rất thương con. Nghe mẹ đi, quay về xin lỗi bố, rồi cả nhà lại vui vẻ như trước."
"Tin mẹ đi, chỉ cần con đủ nhẫn nhịn, không tranh giành, bố con sẽ không để con thiệt thòi đâu."
"Trước đây, bố sợ con bị mất trợ cấp nhà ở nên mới không để tên con. Giờ chỉ là ông ấy giận quá nên nói vậy thôi."
"Nếu con ngoan ngoãn nghe lời, mà cuối cùng bố vẫn không mua nhà cho con, thì không cần con ra mặt, mẹ cũng sẽ cãi nhau với ông ấy."
Mẹ nói khô cả cổ, phải uống một ngụm nước lớn.
Bà nhìn tôi đầy hy vọng. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, nhẹ nhàng đáp:
"Mẹ, con không muốn trở thành người như mẹ."
10
"Mẹ, con tin là mẹ đang rất hạnh phúc. Nhưng con hiểu chính mình, nếu phải sống như vậy, con sẽ không bao giờ thấy hạnh phúc được."
"Mười nghìn tệ này, mẹ cầm về đi. Đừng đưa cho cậu, cũng đừng cho em trai. Mẹ hãy giữ lại mà tiêu cho bản thân."
Dù biết có thể mẹ sẽ chẳng bao giờ nghe lọt tai, tôi vẫn nói.
Mẹ tôi sốt ruột giậm chân: "Nhã Nhã, sao con cứ bướng bỉnh thế? Cứ cố chấp như vậy thì có ích gì chứ?"
"Sao con không thử nhượng bộ một bước đi?"
Tôi thấy đau đầu, chỉ muốn ngủ.
Thế là tôi đẩy bà ra ngoài.
Sau đó, mỗi lần mẹ liên lạc, tôi đều ít trả lời.