Chương 7
Thiên vị
Tôi tin rằng, so với bố, mẹ yêu tôi nhiều hơn.
Nhưng tình yêu này ngoài tuyệt vọng ra, chẳng mang lại điều gì khác.
Tôi không thể để bà lấy danh nghĩa yêu thương để kéo tôi vào hố sâu này.
Tôi không muốn lặp lại số phận của mẹ.
Tiểu Hoan đã chia tay em trai tôi.
Nhưng cô ấy lại trở thành bạn thân của tôi.
Vài tháng sau, chúng tôi ngồi uống trà sữa trong một trung tâm thương mại lớn.
Cô ấy tinh nghịch nháy mắt với tôi: "Chị yên tâm, em không bán đứng chị đâu, Nhã Nhã."
"Có một lần hẹn hò, anh ta không kéo ghế cho em, em liền nổi giận, nói anh ta không quan tâm đến em, rồi nhân cơ hội chia tay luôn."
Từ Tiểu Hoan, tôi biết được một chuyện - em trai tôi đã bắt đầu tiếp quản công việc kinh doanh của bố.
Bố tôi ngày nào cũng dẫn nó đi gặp đối tác, tiệc tùng tiếp khách.
Còn nó thì ra sức thể hiện, mong lập được thành tích để lấy lại hình ảnh trước Tiểu Hoan.
Dù đã chia tay, nhưng hai người họ vẫn còn liên lạc.
"Gần đây, em trai chị đau đầu lắm, bị đống kế hoạch dồn ép đến phát điên. Nghe nói trước đây mấy chuyện này đều là chị giúp chú ấy xử lý?"
"Em nghe anh ta nói, có thể sắp tới sẽ tìm chị nhờ giúp đỡ đấy. Chị cẩn thận nhé, đừng để bị lừa lần nữa."
Tiểu Hoan nhắc nhở tôi.
Tôi nhấp một ngụm trà sữa, thấy hơi ngấy, liền đặt xuống.
Bất giác nhớ lại những ngày xưa, mỗi lần giúp bố xử lý văn kiện, ông luôn khen tôi hết lời.
Nhưng lại nhất quyết không đồng ý để tôi vào công ty làm việc.
Hồi đó, ông nghiêm túc nói:
"Không thể bỏ tất cả trứng vào một giỏ. Bố không định để cả con và em trai vào công ty. Tình hình bây giờ không ổn, nhiều khoản công trình bị chặn, có thể một ngày nào đó sẽ không trụ nổi nữa."
"Nếu cả nhà đều ở đây, rủi ro sẽ rất lớn."
Hồi ấy, tôi cực kỳ ngưỡng mộ bố.
Tôi nghĩ ông quả là người có tầm nhìn xa, cách suy nghĩ sâu hơn tôi rất nhiều.
Nhưng hóa ra, tất cả cũng chỉ là cái cớ.
Tôi mới rời khỏi nhà bao lâu, ông đã vội vàng đẩy em trai lên thay thế tôi.
Nhưng cũng nhờ vậy, những lần ông đem tài liệu ra thảo luận với tôi đã vô tình rèn luyện tư duy thương mại của tôi.
Nhờ đó, sau khi đi làm, tôi tiến bộ cực nhanh, chưa đầy nửa năm đã có dấu hiệu sắp được thăng chức.
Sếp trực tiếp của tôi sắp được điều lên tổng công ty.
Trước khi đi, anh ấy đã đề xuất với ban lãnh đạo:
"Cô còn trẻ, cứ làm trợ lý phó tổng khoảng hai, ba năm, sau này sẽ có cơ hội lên cao hơn. Tôi đợi cô trên tổng công ty."
Ban đầu, tôi định đợi mọi chuyện ổn thỏa rồi mới báo với gia đình, dự định dùng tiền thưởng mời cả nhà đi du lịch.
Nhưng kế hoạch lại không theo kịp biến cố.
Có điều, Tiểu Hoan đoán sai rồi.
Em trai tôi có lẽ không muốn mất mặt, cũng không muốn cúi đầu trước tôi.
Nó làm hỏng liên tiếp mấy dự án, nhưng tuyệt nhiên không gọi cho tôi một cuộc nào.
Người tìm tôi lại là bố.
Ông xuất hiện trước mặt tôi, trên tay xách một chiếc túi Hermes phiên bản mới nhất.
Ông dịu dàng hỏi thăm tình hình của tôi, vẻ mặt hiền lành như thể chưa từng có mâu thuẫn nào giữa hai cha con.
Tôi nhìn túi Hermes trên tay ông mà buồn cười thật sự, thế là tôi bật cười thành tiếng.
"Cười cái gì?"
Tôi thực sự phải khâm phục, bố đúng là cáo già, mặt không đổi sắc, giọng điệu không hề có chút bối rối, biến câu nói lẽ ra mang ý trách móc thành một lời quan tâm.
11
"Con đang cười vì cái túi này trông chẳng khác nào mấy hộp quà rẻ tiền mà cậu mang sang mỗi lần ghé chơi."
"Trước đây con không hiểu vì sao bố lại để mặc mẹ chu cấp cho cậu, để cậu tha hồ bòn rút tiền nhà mình. Bây giờ con đã hiểu phần nào - nhìn một đám người vì chút tiền mà khúm núm nịnh nọt bố, cảm giác đó chắc hẳn rất thỏa mãn, đúng không?"
"Thế còn con thì sao? Trong cái thế giới tự luyến của bố, con đóng vai trò gì?"
"Con đoán, số tiền sinh hoạt mấy nghìn tệ mỗi tháng của con, bố chắc chẳng thèm để vào mắt đâu nhỉ? Tiền tiêu vặt bố ném cho con còn nhiều hơn chừng đó. Vậy rốt cuộc là vì sao? Là để chèn ép? Để diễn kịch? Hay còn vì lý do gì khác?"
Bố tôi nghiêm túc nhìn tôi:
"Nhã Nhã, con càng nói càng quá đáng rồi. Bố chưa bao giờ coi trọng tiền bạc. Bố chỉ quan tâm... trong lòng con, có còn chỗ cho bố hay không."
Ông ta nói rất chân thành.
Tôi cố gắng kìm nén, để không bật cười ngay tại chỗ.
"Chúng ta làm hòa đi, Nhã Nhã. Cha con nào có thù hận gì qua đêm đâu."
"Về giúp bố quản lý công ty đi. Sau này cơ nghiệp này, con và em trai mỗi đứa một nửa."
"Bố cũng già rồi, có thể làm thêm được bao nhiêu năm nữa chứ? Em con thì không có năng lực trong lĩnh vực này. Con cứ làm tốt đi, bố sẽ không để con chịu thiệt."
"Nếu con muốn mua nhà, mai chúng ta đi xem, chuyện đó đâu có gì khó."
"Quan trọng là cả nhà hòa thuận, đừng cãi vã nữa."
Tôi không từ chối lời làm lành của bố.
Mỗi lần ông gửi lì xì hay chuyển khoản, tôi đều nhận một cách rất thản nhiên.
Tiền mà, ai lại từ chối chứ?
Nhưng còn chuyện mua nhà mà ông nói, hết lần này đến lần khác ông chỉ nhắc suông, chẳng có động thái gì.
Tôi cũng không vội, không hỏi.
Vẫn cứ giữ mối quan hệ hời hợt này với ông.
Thậm chí, có lần ông gửi tài liệu dự án nhờ tôi góp ý, tôi vẫn nghiêm túc xem xét, chân thành đưa ra quan điểm.
Bề ngoài, có vẻ như trận sóng gió trong gia đình đã lắng xuống.
Chỉ có điều, dù mẹ nhiều lần khuyên tôi về nhà ở, tôi cũng không đồng ý.
Tất nhiên, tôi cũng không nộp tiền sinh hoạt nữa.
Giờ tôi chỉ nhận tiền, chứ không bỏ ra một xu nào.
Tôi ghé công ty của bố nhiều hơn, và lần nào cũng "tình cờ" chạm mặt em trai.
Nó trông rất u ám.
Vì đã làm hỏng mấy dự án, bố giao cho nó một vị trí nhàn rỗi, chỉ cần điểm danh mỗi ngày, ngồi chơi xơi nước là xong.
Cả công ty đều nói nó “vô dụng, đỡ không nổi”, chẳng có chí tiến thủ.
Bác tôi vốn đã tức giận vì bị bố tôi chèn ép, không thể phát huy năng lực.
Em trai tôi lại trở thành chỗ trút giận của ông.
Ông ta không ngừng khiêu khích nó: "Một thanh niên khỏe mạnh mà còn thua cả chị gái, đúng là mất mặt."
Xem ra, tương lai của cơ nghiệp này, cuối cùng thuộc về ai, vẫn chưa thể nói trước.
Em trai tôi còn trẻ, không chịu được đả kích.