Chương 2
Thoát khỏi vũng lầy
Mặc kệ khuôn mặt chị ta biến đổi liên tục trong vài giây, tôi mở hộp son, vừa giới thiệu:
"Chị thử đi, mùi thơm lắm, cực kỳ dưỡng môi luôn!"
Vừa nói, tôi vừa đưa son sát miệng chị ta định giúp bôi.
Chị dâu vội quay đầu đi:
"Không... không cần đâu."
Tôi không để chị ta trốn, giữ chặt đầu, cười tươi rói:
"Đừng khách sáo chị dâu! Son này thơm lắm đó nha~!"
4
Kết thúc của sự việc là chị dâu hất tôi ra khi tôi cố bôi son cho chị ta, khiến tôi ngã ngồi xuống sàn, nước mắt lăn dài không ngớt.
Mẹ chồng lúc đó đang ở bếp, không biết chuyện anh cả từng dùng cây son này để bôi gót chân. Bà vội chạy ra đỡ tôi dậy, không quên mắng chị dâu không biết điều.
Tôi tỏ ra hiểu chuyện, nói:
"Lỗi là ở con. Nếu chị dâu không thích, hay để Tiểu Hổ dùng vậy. Cây son này mấy nghìn tệ lận, không thể để lãng phí được."
Mẹ chồng nghe vậy thì mặt mày rạng rỡ, liên tục gật đầu đồng ý, cầm cây son gọi Tiểu Hổ lại để thử. Ai ngờ chị dâu người vừa né tránh cây son như né tà lại lao đến giật ngay:
"Không, tôi thích! Ai nói tôi không cần?"
Mẹ chồng trừng mắt nhìn chị ta, định nói thêm vài câu, nhưng bị anh cả kéo lại mới miễn cưỡng nín. Dẫu vậy, ánh mắt bà vẫn không giấu được vẻ khó chịu vì chị dâu dám cướp đồ của cháu nội yêu quý.
Tôi đứng dậy, kéo Tiểu Hương, viện cớ cùng bạn thân có việc cần làm nên đưa con ra ngoài ăn một bữa thật ngon. Trước khi đi, tôi còn cắt hai đĩa cam to mà bạn thân mua ở siêu thị nhập khẩu, mang ra mời để coi như lời xin lỗi vì không thể ở lại tiếp khách.
Quả nhiên, nửa đêm mẹ chồng gọi tôi liên tục.
Hừ, chẳng phải cả nhà họ thích ăn hải sản lắm sao?
Hải sản mà ăn kèm cam thì tốt cho sức khỏe lắm đấy. Ăn cho đến khi không còn nói nổi nữa thì thôi!
Lấy tiền ăn của con tôi để cả nhà họ ăn sơn hào hải vị, trong khi con tôi phải ăn cơm trắng ngâm nước? Nhà này dễ chiếm lợi thế vậy sao?
Tôi tắt máy, ôm con ngủ ngon lành một giấc.
Sáng hôm sau, chồng tôi gọi hỏi chuyện. Tôi không chút lo lắng, gửi hết các đoạn video từ camera, cả video bạn thân quay cảnh con gái tôi ăn cơm trắng trong khi nhà anh cả ăn hải sản, kèm theo cảnh tôi bị xô ngã ra sàn. Tôi nghẹn ngào nói:
"Chồng ơi, đều là lỗi của em. Hay để em dắt Tiểu Hương sang xin lỗi cả nhà anh cả nhé? Em thật sự không biết hải sản với cam không được ăn chung... Anh cũng biết mà, nhà em từ nhỏ trọng nam khinh nữ, em làm gì có cơ hội ăn hải sản..."
Chồng tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói tôi đừng bận tâm. Anh bảo đây không phải lỗi của tôi, anh sẽ xử lý.
Đêm đó, tôi đã xin nghỉ thêm một ngày. Khi tôi còn chưa kịp đi làm lại, chồng tôi đã chấm dứt công việc giữa chừng để về nhà.
Tôi biết, Tiểu Hương chính là giới hạn cuối cùng của anh.
Dù anh vẫn thường xuyên làm việc đến khuya, nhưng ít ra anh luôn cố gắng về nhà mỗi ngày. Thêm vào đó, tôi đã lắp camera theo dõi, nên cũng thấy yên tâm phần nào.
Không biết chồng tôi đã nói gì với mẹ chồng, nhưng sau đó bà không còn dẫn gia đình anh cả đến nhà nữa. Mỗi tối bà cũng nấu những món mà Tiểu Hương ăn được.
Thật lòng, sau lần đó, tôi đã nghĩ đến việc thuê bảo mẫu. Nhưng ông bà xưa có câu, "mời thần dễ, tiễn thần khó".
Bà ấy dù gì cũng là mẹ ruột của chồng tôi, không thể như bảo mẫu mà muốn đuổi là đuổi.
Tôi đành tranh thủ những lúc rảnh rỗi ngồi tàu cao tốc về thăm con gái, dù sáng hôm sau phải dậy sớm để quay lại làm việc. Vì con, tôi thấy tất cả đều xứng đáng.
Chỉ cần cố gắng thêm nửa tháng, dự án kết thúc, tôi sẽ được về hẳn.
Nhưng chẳng ngờ vài hôm sau lại xảy ra chuyện.
Hôm đó, tôi lại tranh thủ về thăm Tiểu Hương. Con bé kéo tôi, lí nhí nói rằng "chỗ đó" không thoải mái.
Tôi vội đưa con đến bệnh viện kiểm tra, và kết quả khiến tôi chết lặng: con gái tôi mắc bệnh phụ khoa!
Tiểu Hương mới 5 tuổi thôi mà!
5
Về đến nhà, tôi hỏi chồng liệu mấy ngày qua mẹ chồng có tắm rửa cho Tiểu Hương đầy đủ không. Anh khẳng định là có.
Tôi nghĩ mãi không ra nguyên nhân, chỉ còn cách báo lại tình hình với cô giáo ở trường mẫu giáo, nhờ kiểm tra xem có phải do giấy vệ sinh ở trường nhiễm khuẩn hay không.
Vì đã nói chuyện trước, cô giáo chú ý đặc biệt đến Tiểu Hương mấy ngày nay. Cô cho biết gần đây con bé ở lớp lúc nào cũng lơ mơ buồn ngủ, như thể chưa tỉnh hẳn. Nhưng con bé không bị cảm sốt, nên cô hỏi có phải dạo này con ngủ không ngon không.
Sao lại thế được? Tiểu Hương tối nào cũng lên giường lúc hơn 9 giờ. Chồng tôi dù làm thêm về khuya cũng luôn ghé qua kiểm tra con một lượt, không có lý nào con lại thiếu ngủ.
Chẳng lẽ bệnh phụ khoa khiến trẻ nhỏ lúc nào cũng buồn ngủ?
Chuyện này cứ lởn vởn trong đầu, khiến tôi không sao yên tâm về sức khỏe của con.
Hôm đó, trong lúc làm việc, tôi tình cờ mở đoạn ghi hình từ camera ở nhà. Bình thường tôi rất ít khi xem camera vào ban ngày, vì phải đi làm và con gái cũng ở trường.
Ngay khoảnh khắc kết nối được với mạng, tôi bật dậy khỏi ghế.
Trong video, mẹ chồng đang ngồi ngoài ban công cọ giày. Nhưng vấn đề không nằm ở việc bà cọ giày, mà là cái chậu bà dùng để cọ.
Đó chính là chậu tắm của Tiểu Hương từ nhỏ đến giờ.
Nước bẩn đục ngầu ngập đầy chậu. Tiếng bà cọ giày lặp đi lặp lại như kim đâm vào thần kinh tôi.
Tay tôi run rẩy, mắt vẫn dán vào màn hình. Sau khi cọ giày xong, mẹ chồng vào nhà vệ sinh lấy cây lau nhà, nhúng thẳng vào chậu nước bẩn đó để giặt. Bà còn nhỏ thêm ít nước tẩy 84 và chất tẩy rửa sàn vào chậu.
Thảo nào tôi tìm mãi không ra nguyên nhân. Hóa ra vấn đề nằm ngay ở đây!
Không còn tâm trí làm việc, tôi lập tức chạy về nhà, đón con gái đi bệnh viện. Tôi muốn bác sĩ kiểm tra xem hóa chất tẩy rửa này có gây ra tác động nào khác lên con không.
Bác sĩ kê cho tôi một số loại thuốc bôi ngoài da. Nghe tôi kể về tình trạng buồn ngủ bất thường của con, bác sĩ khuyên nên làm thêm xét nghiệm máu.
Trong lúc chờ kết quả, tôi kể cho chồng tình trạng của con. Anh vừa kết thúc cuộc họp là lao ngay đến bệnh viện.
"Báo cáo xét nghiệm máu của con cô đã có kết quả. Trong máu có nồng độ cao chất an thần, tôi khuyên nên đưa cháu sang khoa thần kinh để kiểm tra kỹ hơn."
Tôi và chồng đều sững sờ:
"Ý bác sĩ là sao?"
"Có khả năng cháu đã uống phải lượng lớn thuốc ngủ. Cần kiểm tra kỹ hơn vì điều này có thể gây ra tổn thương không thể phục hồi đến sự phát triển trí não của trẻ."
6
Tôi và chồng trở về nhà khi trời đã tối. Vừa thấy chúng tôi bước vào, mẹ chồng đã bắt đầu trách móc:
"Đưa con bé đi thì cũng phải nói trước một tiếng chứ? Hại tôi mất công chạy đi chạy lại!"
Tôi không đáp lại, lặng lẽ đưa con gái vào phòng nghỉ ngơi.
Chuyện tranh luận với mẹ chồng, tôi chưa bao giờ can dự.
Không lâu sau, tiếng khóc lóc của mẹ chồng vọng ra từ phòng khách:
"Trời đất ơi, không còn lẽ trời nữa rồi! Tôi khổ cực lau nhà, cọ giày, phục vụ các người, giờ còn bị quay lại trách mắng. Tôi làm gì mà sinh ra đứa con vô tâm như thế này?!"
Chồng tôi kìm nén sự tức giận, gằn giọng:
"Ở nhà anh cả, mẹ cũng dùng chậu tắm của Tiểu Hổ để lau nhà sao? Với lại, nếu mẹ không thích Tiểu Hương, không muốn chăm sóc cháu, mẹ có thể nói thẳng. Việc gì phải cho cháu uống thuốc ngủ?"
"Tôi không cho nó uống thuốc gì cả! Đừng vu oan cho tôi!"
Chồng tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói:
"Mẹ, gần đây mẹ vất vả rồi. Tiểu Hương sẽ do Tiểu Vân chăm sóc, mẹ cứ về nghỉ ngơi đi."
"Hứ, ai thèm ở nhà các người! Một lũ vong ân bội nghĩa! Toàn đồ vô dụng!"
Khi tôi bước ra phòng khách, mẹ chồng đã rời đi. Chỉ còn chồng tôi ngồi thẫn thờ trên sofa.
Tôi tiến đến, nhẹ nhàng ôm lấy anh.
Tôi hiểu, anh đang nghĩ gì.
Tôi từng cố gắng mong chờ tình yêu thương và sự công nhận từ cha mẹ, nhưng giờ đây tôi không còn hy vọng nữa.
Là một đứa trẻ sớm biết rằng mình không được yêu, tôi có thể quyết đoán cắt đứt khỏi gia đình gốc mà không ngoái đầu nhìn lại. Nhưng những người từng nhận được một chút tình yêu, như chồng tôi, lại luôn bị mắc kẹt giữa ranh giới của việc được yêu và không được yêu.
Anh không ngừng thử thách giới hạn, hết lần này đến lần khác hy vọng rồi lại thất vọng, để rồi bị tổn thương sâu sắc hơn.
7
Tôi quyết định nghỉ việc, sau sự cố vừa rồi, cảm thấy tốt hơn là ở nhà chăm sóc con gái.
Bạn thân của tôi trước đây từng muốn cùng khởi nghiệp, giờ kế hoạch đó cũng đã được triển khai.
Dạo này, tôi còn lén chồng mang quà sang nhà anh cả.
Toàn là nhân sâm, nhung hươu, những thứ bổ dưỡng đắt tiền.
Lý do tôi nói là để bồi tội vì lần trước khiến cả nhà họ nhập viện do ăn hải sản kèm cam.
Không ngoài dự đoán, Tiểu Hổ lại nhập viện. Nghe nói ở trường mẫu giáo, thằng bé thường xuyên chảy máu cam. Đi khám thì phát hiện bị dậy thì sớm, kèm theo một số vấn đề do bổ sung dinh dưỡng quá đà.
Mẹ chồng lại gọi điện cho tôi, tôi thẳng tay chặn số.
Dù tốn chút tiền, nhưng tâm trạng tôi rất thoải mái.
Tính tôi là vậy, thù dai. Ai khiến con gái tôi khó chịu, thì đứa cháu đích tôn của họ cũng đừng mong được yên.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, gần hai tháng nay mẹ chồng và nhà anh cả không liên lạc gì với chúng tôi.
Một hôm, tôi vô tình nghe mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi. Giọng bà từ đầu dây bên kia vang lên the thé:
"Thiên Thành à, phí bảo hiểm năm nay sao chưa gửi qua? Không phải chỉ vì cái chậu tắm của con bé đó mà mày làm ầm lên đấy chứ? Chỉ vì chuyện nhỏ như vậy mà mày thù lâu thế à? Giờ vì cái đứa con gái đó mà mày định không hiếu thuận với mẹ nữa sao? Mẹ nuôi mày để mày bất hiếu thế này à?"