Chương 3

Thoát khỏi vũng lầy

Ban đầu, chồng tôi cố gắng giải thích rằng anh bận nên quên. Sau đó, anh im lặng, rồi thẳng tay cúp máy.

Lần này, tôi không còn thấy anh đau lòng nữa, chỉ có sự mệt mỏi và phẫn nộ.

Tôi biết, cuối cùng anh đã thực sự cắt đứt được mối dây dưa này.

Vài ngày sau, tôi nhận được yêu cầu kết bạn trên WeChat. Nhìn kỹ thì là chị dâu, tôi không rõ chị ta muốn gì.

Sau khi đồng ý, chị ta gửi ngay ba biểu tượng cười kèm theo tin nhắn:

"Tiểu Hổ sắp đến sinh nhật rồi."

Mấy năm trước, họ từng liên hệ với chúng tôi, gửi cho Tiểu Hương một con gấu bông làm quà sinh nhật. Vậy nên tôi cũng giữ phép lịch sự, mỗi năm đều mua quà sinh nhật cho Tiểu Hổ, thường là đồ chơi hoặc quần áo. Tôi đáp:

"Ừ, năm nay mua cho Tiểu Hổ một chiếc áo lông vũ mới nhé?"

Chị ta lập tức từ chối, rồi gửi cho tôi một bức ảnh chụp mặt dây chuyền vàng nạm ngọc:

"Áo lông vũ thì không cần, nhà tôi có nhiều rồi. Hôm nay đi dạo trung tâm thương mại, thấy cái này rất hợp. Tiểu Hổ cũng nói rất thích, hay năm nay em tặng cái này đi?"

Tôi cau mày hỏi:

"Cái này bao nhiêu?"

"Không đắt đâu, chỉ tám vạn tệ thôi."

Tôi đảo mắt, nói "không có tiền" rồi chặn chị ta.

Tối về, tôi kể lại chuyện này với chồng. Anh cũng tức, bảo tôi đừng bận tâm.

Nhưng hôm sau, con gái tôi khóc chạy về nhà, nói rằng chiếc dây chuyền bình an của con đã bị anh họ giật mất ở trường.

Tôi vạch cổ con bé ra xem, quả nhiên chiếc dây chuyền đã biến mất, chỉ còn lại vết đỏ hằn sâu do bị giật mạnh, trông vô cùng xót xa.

Chiếc dây chuyền đó là quà cảm ơn từ vợ một khách hàng lớn mà chồng tôi giúp tiết kiệm được hơn mười vạn tệ. Họ nói rằng dây chuyền đã được đưa đến chùa để khai quang, có thể bảo vệ bình an, nên tôi mới để Tiểu Hương đeo.

Viên ngọc trên dây mịn và trong, gần đạt đến loại "cao băng". Dù nhỏ nhưng giá thị trường cũng gần năm vạn tệ.

Bảo sao chị dâu đột nhiên đòi tôi mua dây chuyền vàng nạm ngọc. Hóa ra là thấy con tôi đeo dây chuyền đẹp mà ghen tị.

Lần này, chồng tôi đến thẳng nhà anh cả đòi lại. Anh trở về tay không, khóe miệng còn rướm máu.

Tôi hoảng hốt:

"Anh đánh nhau với họ à?"

"Ừ."

Chồng tôi vẫn còn bực, đưa thẻ ngân hàng cho tôi:

"Mua cho Tiểu Hương cái khác tốt hơn đi..."

Tôi tức giận nói:

"Họ đánh anh, thế là xong? Đồ cũng để họ lấy luôn à?"

8

"Anh đã cắt đứt quan hệ với mẹ anh rồi."

Câu nói này đồng nghĩa với việc từ nay, chúng tôi chỉ cần chuyển khoản tiền cấp dưỡng hàng tháng theo quy định pháp luật, không cần phải đóng bảo hiểm đắt đỏ hàng năm cho bà hay mua quà cáp vào các dịp lễ.

Nghĩ kỹ lại, nhân chuyện này mà chấm dứt hoàn toàn quan hệ cũng không phải là điều xấu.

Tiểu Hổ lớn hơn Tiểu Hương một tuổi, sắp đến tuổi vào tiểu học. Khu vực trường học của nhà họ không cùng khu với nhà tôi. Chỉ cần sau này không còn qua lại gì, để gia đình tôi được sống yên ổn, như vậy là đủ.

Cứ thế, nửa năm trôi qua bình yên. Tôi cứ nghĩ mối quan hệ với nhà chồng sẽ giống như với nhà mẹ đẻ tôi, sau vụ việc lần đó sẽ chẳng bao giờ còn gì để nói với nhau nữa.

Không ngờ hôm nay về nhà, tôi thấy cả gia đình họ đang đứng chỉnh tề trước cửa nhà tôi.

Tôi và chồng đều sững người khi thấy cảnh tượng đó. Dẫn đầu là mẹ chồng và anh cả, gương mặt họ tràn ngập nụ cười, chẳng hề giống những người từng gây gổ căng thẳng trước đây.

"Trước đây là chúng tôi sai. Người trong nhà với nhau phải hòa thuận. Lần này chúng tôi đến để trả lại miếng ngọc cho Tiểu Hương, cũng tiện xin lỗi hai người."

Tôi và chồng nhìn nhau đầy nghi hoặc. Miếng ngọc họ đã giữ lâu như vậy, giờ lại đột nhiên mang đến trả. Cảm giác như có điều gì đó không ổn, giống kiểu “chồn đến chúc Tết gà” vậy.

Chồng tôi lập tức từ chối, nhưng họ cứ lì lợm chen vào nhà. Mẹ chồng không đợi chúng tôi lên tiếng đã bắt đầu bận rộn nấu ăn, bảo rằng cả nhà cùng ngồi xuống ăn một bữa, nói hết mọi chuyện cho rõ ràng.

Chị dâu kéo tôi và con gái xuống dưới tản bộ. Khi quay về, tôi thấy chồng cũng vừa cùng anh cả từ bên ngoài bước vào.

"Anh đi đâu với anh cả vậy?"

"Anh ấy cứ nằng nặc đòi kéo anh xuống mua nước."

Cả bữa ăn, tôi chẳng thể tập trung nổi. Lúc nào cũng cảm giác nhà họ đang giấu diếm chuyện gì, nhưng không tìm ra vấn đề.

Đợi đến khi họ ra về, tôi lục soát khắp nhà một lượt nhưng không thấy gì bất thường. Đồ đạc cũng không mất mát thứ gì.

Thế là chuyện này cũng qua đi.

9

Ngày hôm đó, tôi đang dạo bộ trong khu, trò chuyện với một bà mẹ sống cùng khu chung cư, nói về chuyện trường lớp cho bọn trẻ.

Chị ấy hỏi tôi định cho con gái học trường tiểu học nào. Tôi đáp: "Chỉ học trường tiểu học trong khu vực của mình thôi, cũng thuộc dạng trọng điểm trong thành phố rồi."

Chị ấy bảo mình cũng định cho con học ở đó, nhưng gần đây nghe nói có một trường quốc tế quý tộc có đội ngũ giáo viên và tài nguyên giáo dục rất tốt. Trường đang tổ chức phỏng vấn để tuyển học sinh, chị ấy định thử cho con thi để giành suất nhập học.

"Trường này không phải loại trường tư bình thường đâu, tỷ lệ lên cấp rất cao, còn có nhiều tài nguyên giáo dục hiếm nữa. Con nhà em cũng có thể thử xem. Chỉ là học phí hơi đắt, một năm gần 10 vạn tệ."

10 vạn tệ học phí mỗi năm đúng là con số không nhỏ, nhưng ai làm cha mẹ đều hiểu nỗi lo lớn nhất chính là sợ con mình thua thiệt ngay từ vạch xuất phát.

Vừa cảm thán chuyện bọn trẻ ngày nay phải cạnh tranh căng thẳng từ nhỏ, tôi vừa không nhịn được mà tìm kiếm thêm thông tin về ngôi trường đó trên mạng.

Đúng dịp cuối tuần, tôi chuẩn bị mang hộ khẩu đi làm một số thủ tục cần thiết để con vào học. Nhưng khi đến nơi, nhân viên ở đó lại nói với tôi:

"Suất học khu của nhà chị đã được một học sinh khác sử dụng rồi, nên hiện tại con chị không thể đăng ký vào trường tiểu học này."

Tôi bàng hoàng không hiểu chuyện gì. Căn nhà này chúng tôi mua trực tiếp từ chủ đầu tư, không thể nào có chuyện con của chủ nhà trước sử dụng suất học. Nhà cũng chưa từng cho thuê. Sao lại có người dùng mất suất học của con tôi?

Tôi vội nhờ nhân viên kiểm tra lại. Hóa ra, đứa trẻ chiếm suất học khu của nhà tôi không ai khác chính là Tiểu Hổ, con trai của anh cả!

10

Tôi lập tức gọi cho chồng, hỏi xem anh có biết chuyện này không.

Chồng tôi cũng rất bất ngờ. Nếu việc này không được giải quyết kịp thời, khi con gái tôi tốt nghiệp lớp lớn ở mẫu giáo, con bé có nguy cơ không thể vào học tiểu học.

Tôi cẩn thận tìm hiểu lại, hóa ra vấn đề bắt nguồn từ khi Tiểu Hổ, con trai của anh cả, mới vào mẫu giáo.

Thời điểm đó, chúng tôi vừa mua căn nhà ở khu học. Gia đình anh cả, vốn chẳng mấy khi liên lạc, bỗng chủ động tìm đến nhờ giúp đỡ để Tiểu Hổ được học cùng trường mẫu giáo với Tiểu Hương.

Ngôi trường đó là một trường mẫu giáo có tiếng trong khu vực. Dù không yêu cầu gắt gao về khu học, nhưng thường phải tốn tiền và quen biết để xin vào. Vì thế, chồng tôi đã giúp họ.

Không rõ bằng cách nào, Tiểu Hổ đã được nhập khẩu vào sổ hộ khẩu nhà chúng tôi.

Chồng tôi hoàn toàn không hay biết. Bình thường chúng tôi rất ít khi cần dùng đến sổ hộ khẩu, nên nếu không có chuyện này, có lẽ đến khi con gái chúng tôi thực sự cần nhập học thì đã quá muộn.

Chúng tôi lập tức liên hệ với gia đình anh cả, và họ thừa nhận ngay.

Thậm chí, họ còn nói ra những lời khiến người ta tức đến run rẩy:

"Nhà cậu sinh con gái thì học trường tốt để làm gì? Dù sao lớn lên cũng lấy chồng thôi. Để cháu trai ruột của cậu học đi, nó mới là cháu đích tôn của nhà họ Lưu."

Nghe như thể chúng tôi vất vả vay mượn để mua nhà là để phục vụ con trai nhà họ vậy.

Tôi đề nghị tìm luật sư để giải quyết chuyện này bằng pháp luật, chồng tôi đồng ý.

Hôm sau, tôi hẹn gặp luật sư để tư vấn. Ông ấy hỏi tôi muốn giải quyết thế nào.

Có hai lựa chọn:

Một là thỏa thuận bằng tiền. Nghĩa là để con trai họ tiếp tục sử dụng suất học của nhà tôi, và họ sẽ trả một khoản phí hàng năm.

Hai la khởi kiện để lấy lại suất học.

Tuy nhiên, việc xóa tên Tiểu Hổ khỏi sổ hộ khẩu không thể giải quyết triệt để vấn đề. Vì Tiểu Hổ đã nhập học, nên cần xử lý chuyển đổi hồ sơ học tập. Khu vực của chúng tôi còn có quy định rằng trẻ em trong thời gian ngắn không được nhập học lại ở trường khác.

Điều này có nghĩa là quy trình sẽ kéo dài, và rất có thể con gái tôi sẽ không kịp nhập học ngay sau khi tốt nghiệp mẫu giáo.

Sau khi cân nhắc kỹ, tôi quyết định làm hai việc cùng lúc: Chuẩn bị cho Tiểu Hương phỏng vấn vào trường quốc tế. Đồng thời thu thập chứng cứ để khởi kiện.

Nhưng trong lúc đó, tôi cũng không để gia đình họ được yên ổn mà hưởng lợi từ suất học này.

11

Chồng tôi theo lời khuyên của luật sư đã thử đến thương lượng với anh cả, nhưng kết quả không ngoài dự đoán: thất bại hoàn toàn. Thậm chí, anh còn bị mẹ chồng mắng chửi thậm tệ.

Về phần mình, tôi mang sổ đỏ và hộ khẩu đến thẳng trường tiểu học mà Tiểu Hổ đang học, trực tiếp gặp hiệu trưởng để trình bày sự việc.

Hiệu trưởng nghe xong cũng rất kinh ngạc, vì trường luôn kiểm tra nghiêm ngặt đối với những trường hợp "chuyển khẩu đến ở cùng". Trước khi nhập học, họ đều tiến hành đến tận nhà để xác minh xem đứa trẻ có thực sự sống ở địa chỉ đó hay không.

Lúc này tôi mới hiểu, tại sao trước đây nhà họ lại đột nhiên đến nhà tôi ăn cơm và trả lại miếng ngọc bình an. Hóa ra trả ngọc chỉ là cái cớ, việc chính là dùng bữa để tôi và chồng rời khỏi nhà, còn mẹ chồng ở lại tiếp đón giáo viên đến thăm nhà.

Dù Tiểu Hổ đã nhập học và hồ sơ học tập đã được lập, trường không có quyền trực tiếp đuổi học, nhưng việc lừa dối trong buổi thăm nhà là hành vi nghiêm trọng. Hiệu trưởng quyết định tạm đình chỉ học của Tiểu Hổ một tuần.

Hiệu trưởng tỏ ra thông cảm với tình huống của tôi nhưng nói thêm rằng tôi phải tự mình giải quyết chuyện này với gia đình anh cả, vì trẻ con là vô tội.

← → Phím mũi tên để chuyển chương