Chương 4

Tóc Cháy Được, Nhà Cháy Cũng Được

Tôi chỉ cần đổ thêm một chút dầu vào lửa.

Tối hôm đó, tôi lén bôi nước cốt từ xúc xích lên quần áo hai đứa nó, sau đó bình thản về phòng ngủ.

Sáng hôm sau, Tiểu Quân và Tiểu Phi cầm đá đuổi đánh mấy con chó hoang, như mọi ngày.

Ban đầu, bầy chó còn sợ hãi tránh né. Nhưng chẳng mấy chốc, mùi xúc xích trên người hai đứa trẻ bắt đầu lan ra.

Mấy con chó hoang từ né tránh chuyển sang chảy dãi ròng ròng, mắt ánh lên tia dữ tợn, gầm gừ lao về phía hai đứa nhóc.

Hai đứa chúng nó thấy chó bất thường, sợ hãi co giò chạy.

Nhưng càng chạy, mùi lại càng tỏa ra, khiến cả đàn chó hoang trong khu đều bị kích thích, lao theo rượt đuổi.

Không còn cách nào khác, hai đứa nó leo lên một chiếc xe sang gần đó, vừa run rẩy vừa giật cả cần gạt nước xe xuống làm vũ khí.

Khi chúng vung tay, trên thân xe để lại những vết xước dài.

Đột nhiên, hai con chó lớn nhất nhảy lên, cắn thẳng vào bắp chân hai đứa nhỏ, máu tươi lập tức trào ra.

"Aaaaaa! Cứu con với! Đau quá!"

Hai đứa nó khóc thét, nhưng không ai dám đến gần.

Cuối cùng, bảo vệ khu chung cư vội vàng đến xua đuổi đàn chó, đồng thời gọi điện báo cho dì nhỏ và chủ xe.

Dì nhỏ nhìn thấy hai đứa con toàn thân đầy vết thương, máu me bê bết, tức đến phát điên:

"Đám chó hoang này tao phải bắt hết về nấu lẩu!"

Nhưng chuyện lớn hơn là chiếc xe bị trầy xước nghiêm trọng.

Chủ xe vừa đến nhìn thấy, mặt tím tái vì tức giận:

"ĐM! Xe của tôi giá 3 triệu tệ, bây giờ đầy vết xước như thế này, không bỏ ra vài trăm nghìn thì đừng hòng sửa được!"

Dì nhỏ chỉ lo cho hai đứa con, không thèm để tâm đến xe, kéo Tiểu Quân và Tiểu Phi định đi bệnh viện.

Nhưng chủ xe lập tức gọi thêm một nhóm người, đứng chặn đường:

"Không đền tiền thì đừng hòng đi đâu hết!"

Dì nhỏ tức giận gào lên:

"Là lỗi của đám chó hoang, ông đi mà đòi tiền chúng nó!"

Nhưng bảo vệ đã điều tra camera. Trong video, rõ ràng là hai đứa nhóc kia trêu chọc chó trước, sau đó mới bị chó tấn công.

Chủ xe không phải loại dễ chọc, hắn xắn tay áo, hừ lạnh một tiếng:

"Muốn quỵt tiền? Không có cửa đâu!"

Nhưng dì nhỏ mấy hôm trước vừa nôn ra 500.000 tệ, giờ làm gì còn tiền?

Không có cách nào khác, dì bắt đầu diễn khổ nhục kế.

Bà ta bắt hai đứa con quỳ xuống đất, sau đó vung tay tát mạnh lên mặt chúng nó:

"Tao đã bảo chúng mày đừng nghịch ngợm rồi, tại sao không nghe lời?!"

Một cái lại một cái, đến mức tay dì nhỏ đỏ ửng lên, còn hai đứa nhóc thì chảy máu mũi, sưng hết cả mặt.

Hai đứa nó sợ đến mức khóc rống lên, liên tục dập đầu xin tha:

"Mẹ ơi, con sai rồi! Con không dám nữa!"

"Chú ơi, xin chú tha cho bọn cháu! Đừng đưa bọn cháu đến đồn cảnh sát! Ở đó kinh khủng lắm!"

Nhưng chủ xe chẳng hề động lòng, chỉ hừ lạnh:

"Bớt diễn đi, không bồi thường thì vào đồn cảnh sát nói chuyện!"

Cuối cùng, dì nhỏ cắn răng rút tiền bồi thường, không còn cách nào khác, nếu không hai đứa con sẽ chảy máu đến chết mất.

Đợi khi chủ xe thu tiền xong, mới vẫy tay bảo người của hắn rời đi.

Dì nhỏ vội vã ôm con chạy đến bệnh viện, may mà vết thương không sâu, chỉ cần dưỡng thương vài ngày là khỏi.

Tiếc thật, tôi vốn định cho chúng nó nếm mùi cái chết, nhưng không sao...

Tôi còn nhiều cách để ép dì nhỏ tiêu sạch số tiền thừa kế từ ông ngoại.

10

Dì nhỏ mấy hôm nay bận rộn chăm sóc hai đứa con bị chó cắn, không còn thời gian để gây khó dễ cho tôi và mẹ.

Nhưng mà... tôi thì vẫn muốn tìm chuyện với nhà dì.

Tôi để ý thấy gần đây, dượng Trương Hạc lại bắt đầu đánh bạc, chắc muốn gỡ lại số tiền hơn 500.000 tệ vừa bồi thường.

Chỉ tiếc là vận may của ông ta quá tệ, càng đánh càng thua sạch sành sanh.

Cơ hội tốt thế này, tôi sao có thể bỏ qua?

Tối hôm đó, đúng lúc dượng về nhà, tôi cố ý chạy vào bếp, bật điện thoại lên, giả vờ gọi điện.

"Được rồi, tôi tin cậu. Mua cổ phiếu này chắc chắn kiếm được ít nhất 3 triệu tệ!"

Tôi liếc qua cửa sổ, thấy Trương Hạc đang rón rén đến gần, lắng tai nghe trộm.

Tôi tiếp tục nâng giọng, diễn cho tới:

"Ừ, tôi tin cậu. Dựa vào tin tức nội bộ của cậu, tôi đã kiếm được không ít rồi. Là công ty Hoành Hưng đúng không? Tôi lập tức đầu tư thêm!"

Nói xong, tôi giả vờ giật mình quay lại, nhìn thấy Trương Hạc đứng sau lưng, vội vàng cười cười, định bỏ đi.

Nhưng đúng như tôi dự đoán, ông ta lập tức túm lấy tôi:

"Tiểu Thục à, cháu vừa nói gì về cổ phiếu thế?"

Tôi vờ chột dạ, lắc đầu quầy quậy:

"Dượng nghe nhầm rồi, cháu đâu có chơi cổ phiếu. Cái đó nguy hiểm lắm, lỡ mất trắng thì sao?"

Nói xong, tôi vội vàng chạy vào phòng, tạo cảm giác "giấu đầu hở đuôi".

Qua khe cửa, tôi thấy Trương Hạc đang nhíu mày suy nghĩ.

Chỉ bấy nhiêu thì chưa đủ để lừa ông ta.

Những ngày sau, tôi cố tình diễn vai "cô gái bí ẩn chơi cổ phiếu":

Giả vờ len lén xem bảng giá chứng khoán trên điện thoại ngay những nơi Trương Hạc hay đi qua.

Nói chuyện lấp lửng khi có mặt ông ta.

Trước đây, Trương Hạc đã từng hỏi tôi về cổ phiếu, nhưng bị tôi thẳng thừng từ chối.

Thế mà trùng hợp làm sao, mấy ngày nay cổ phiếu Hoành Hưng lại liên tục tăng giá.

Trương Hạc bắt đầu dao động.

Để củng cố lòng tin của ông ta, tôi cố ý mua một cái túi hàng hiệu - thực ra là tôi đã nhắm từ lâu rồi.

Không chỉ vậy, tôi còn mua hẳn một chiếc vòng tay vàng tặng mẹ, khiến dì nhỏ mắt sáng rực, thèm muốn ra mặt.

Dượng Trương Hạc thì ngồi không yên nữa, ánh mắt càng ngày càng sáng.

Đến hôm đó, tôi vừa về đến nhà đã thấy ông ta vui vẻ khác thường, vừa vào cửa đã ôm lấy dì nhỏ hôn liên tục:

"Vợ ơi! Chúng ta sắp phát tài rồi! Đợi anh kiếm được số tiền lớn, cả khu này sẽ phải nhìn anh bằng con mắt khác!"

Tôi nhìn cảnh đó, khóe môi khẽ nhếch lên.

Nụ cười của tôi, còn khó đè hơn cả giật AK.

11

Bạn tôi đã báo tin - cổ phiếu Hoành Hưng sắp rớt thảm hại. Mấy ngày qua giá tăng chỉ là cái bẫy, chuẩn bị kéo sàn rồi.

Và đúng hai ngày sau, giá cổ phiếu cắm đầu rơi xuống đáy.

Dượng Trương Hạc ôm chặt điện thoại, sắc mặt xanh lét.

Ban đầu, ông ta chỉ bỏ vào 100.000 tệ thử vận may. Nhưng thấy giá vẫn tiếp tục tăng, đâm lao phải theo lao, dốc toàn bộ tiền bạc nướng sạch vào cổ phiếu.

Thậm chí, ông ta còn cầm cả sổ đỏ vay nặng lãi, hy vọng nhân đôi tài sản.

Và giờ thì... tất cả đều bị khóa chặt, không rút ra được một xu.

Cả nhà đang ăn cơm, bỗng dưng cửa bị đập rầm rầm.

Dì nhỏ bực bội chửi: "M nó, gõ cái gì mà gõ!", rồi tức giận ra mở cửa.

← → Phím mũi tên để chuyển chương