Chương 4
Tôi Là Ultraman Trong Đám Cưới Của Chính Mình
Tôi cười lạnh:
"Mặt anh to thật đấy. Sao lúc làm trò này, anh không nghĩ đến việc giữ mặt mũi cho tôi?"
Màn kịch hôm nay, bất kể là ai bày ra, cũng thật ác độc.
Trận đầu hành hạ thể xác tôi.
Trận hai chà đạp danh dự tôi.
Trận ba muốn nghiền nát tinh thần tôi.
Chỉ cần tôi chịu đựng qua ba màn này, bước chân vào nhà họ Hầu, thì cả đời này tôi chỉ có thể để mặc họ chà đạp, nhào nặn theo ý họ mà thôi.
Nếu không phải tôi thuê đội phù dâu chuyên nghiệp và có cả người bố tôi cử đến, chắc giờ này tôi đã bị hành đến nửa sống nửa chết rồi.
Tôi vỗ vỗ mặt Hầu Vũ Hạo:
"Anh đã vô tình, đừng trách tôi vô nghĩa. Anh chơi trước, tôi chơi sau. Đã muốn sỉ nhục người khác, thì phải chuẩn bị tinh thần bị sỉ nhục lại."
Mặt anh ta khi đỏ khi trắng:
"Chỉ là náo nhiệt chút thôi, có cần làm quá vậy không? Đừng nghĩ xấu về mẹ anh thế. Bà ấy làm vậy chẳng phải vì muốn tốt cho chúng ta sao?"
RẦM!
Một tấm cửa gỗ đột nhiên đổ ầm xuống đất.
Giữa làn bụi mờ, cô phù dâu có sức mạnh quái vật hiên ngang đứng đó, giơ cao chiếc điện thoại:
"Tôi đã phòng vệ chính đáng và báo cảnh sát rồi."
Từ khe cửa bị phá nát, có thể thấy bên trong phòng, trên giường, dưới đất, một đám đàn ông quần áo xộc xệch đang nằm rên rỉ.
Mấy người còn lại hốt hoảng chạy vào đỡ họ dậy.
Thảm.
Không thể dùng từ nào khác để diễn tả.
Mặt mày bầm dập, chân què tay gãy, chẳng có lấy một ai lành lặn.
Ngụy Ngọc Như vội nhào tới, đau lòng kêu lên:
"Anh họ, anh làm sao thế?"
Một phù dâu đeo kính lạnh lùng đáp:
"Ây dà, cũng chỉ là hiếp dâm bất thành thôi mà."
"Cái gì cơ?! Chỉ là trêu đùa phù dâu thôi, sao lại thành hiếp dâm được?"
"Nhất định là cô ta không đứng đắn, nên mới kéo bao nhiêu đàn ông vào! Nhìn ăn mặc là biết ngay không phải đàng hoàng gì!"
Mọi người xung quanh sững sờ.
Phù dâu hôm nay ai cũng mặc váy cưới dài tay cổ cao giống tôi, che kín từ đầu đến chân.
Mặc vậy mà còn bị đổ lỗi, thế thì chẳng phải phụ nữ sinh ra đã có tội, bị quấy rối là đáng kiếp sao?
Cô phù dâu đeo kính rút từ túi xách ra một quyển sổ nhỏ, nghiêm túc tuyên bố:
"Ép buộc quan hệ trái ý muốn của phụ nữ chính là hiếp dâm! Đây là thẻ luật sư của tôi! Khi cảnh sát đến, tôi sẽ theo cô đi trình báo."
Cô phù dâu có sức mạnh quái vật gật đầu, vỗ vỗ lên chiếc nơ trên ngực:
"Tôi có đầy đủ bằng chứng."
Trên người họ, tôi đã chuẩn bị sẵn camera siêu nhỏ từ trước.
Lúc này, có người đứng ra giảng hòa:
"Thôi nào, toàn người trong làng cả, chuyện nhỏ xíu, bỏ qua đi. Cùng lắm thì đền thêm chút tiền là được chứ gì!"
Hầu Vũ Hạo ôm vai tôi, nài nỉ:
"Phải đó, Hinh Hinh, bỏ qua đi. Đều là người nhà cả, sau này còn phải nhìn mặt nhau. Chúng ta sống tốt với nhau mới là quan trọng nhất."
Tôi chộp lấy vai anh ta, nhẹ nhàng ném một cú quật ngã.
RẦM!
Anh ta nằm sõng soài trên đất, rên rỉ mãi không bò dậy nổi.
Tôi đứng trên cao nhìn xuống, nhếch môi:
"Ai là người nhà với anh? Hầu Vũ Hạo, đám cưới này tôi không cưới nữa. Tạm biệt."
"Còn về chuyện có kiện cáo hay không, tôi không có quyền quyết định. Đó là quyền hợp pháp của cô ấy."
Ngụy Ngọc Như nằm sấp bên con trai, nghiến răng căm hận nhìn tôi:
"Cô cứ chờ đó cho tôi!"
Tôi nhìn ra sau lưng mình, nơi có một đội quay phim xăm trổ lực lưỡng và một nhóm phù dâu chuyên nghiệp.
Khóe môi tôi cong lên:
"Chỉ là chia tay thôi mà, có cần làm quá vậy không?"
10
Sau chuyện này, tôi cũng nghĩ thông suốt.
Tôi cần gì phải khổ sở chịu đựng, tự ép mình rèn luyện như vậy?
Thay vì thế, chẳng phải về nhà giúp bố quản lý công ty sẽ dễ dàng hơn sao?
Sau khi hoàn tất thủ tục bàn giao công việc, tôi đến văn phòng của Tổng giám đốc Hứa để chào tạm biệt.
"Chú Hứa, thời gian qua cảm ơn chú đã quan tâm giúp đỡ cháu."
Ông cười xua tay:
"Nói gì khách sáo vậy? Chú nhìn cháu lớn lên, thật sự rất ngưỡng mộ anh Trang có một cô con gái giỏi giang như cháu. Nếu về nhà làm mà không vui, lúc nào cũng có thể quay lại đây!"
Ông tiễn tôi ra tận cửa, vỗ nhẹ lên vai tôi đầy thân tình.
"Trang Hinh Duyệt, con tiện nhân này!"
Bỗng một tiếng thét chói tai vang lên.
Tôi quay lại, thấy Ngụy Ngọc Như đang tức giận dậm chân, chỉ thẳng vào tôi:
"Hóa ra cô câu được ông già lắm tiền này, nên mới dám hủy hôn với nhà tôi!"
Tổng giám đốc Hứa cau mày, còn chưa kịp mở miệng thì nhân viên lễ tân đã vội vã chạy đến giải thích:
"Bà ta nói mình là người của công ty A, mà hôm nay đúng là ngài có lịch hẹn với công ty A nên tôi mới cho vào..."
Tổng giám đốc Hứa gật đầu, lạnh giọng ra lệnh:
"Nếu không phải người của công ty A, thì gọi bảo vệ tống cổ ra ngoài ngay!"
Ngụy Ngọc Như cao giọng:
"Sao? Ông muốn bao che cho con tiện nhân đó à? Tôi nói cho ông biết, con trai tôi làm ở công ty A, nó là bên đặt hàng của các người! Nếu nó không ký hợp đồng, công ty ông không bán được hàng, cả đám sẽ chết đói!"
Tôi lặng người trong giây lát.
Bảo bà ta ngu thì bà ta vẫn biết "bên đặt hàng" là gì.
Bảo bà ta thông minh thì lại chẳng hiểu nổi thị trường: công ty chúng tôi độc quyền mặt hàng này, người ta tranh nhau mua còn không kịp. Ai mua được hàng từ công ty tôi, người đó sẽ chiếm lợi thế trong khâu sản xuất tiếp theo.
Vậy nên, Tổng giám đốc công ty A mới phải dùng đủ cách, nhờ vả khắp nơi mới xin được cuộc hẹn làm ăn hôm nay.
"Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"
Trùng hợp làm sao, đoàn người của công ty A vừa đến nơi.
11
Hầu Vũ Hạo đi cuối hàng, vừa vào đã nhìn thấy Ngụy Ngọc Như, liền vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy con trai, khí thế của Ngụy Ngọc Như bỗng dưng mạnh hơn ba phần:
"Nó chỉ là một đứa con gái ngoại tỉnh, nhờ vào nhà mình mới có chỗ đứng ở đây. Vậy mà lại lấy oán báo ơn, hại nhà ta mất mặt với cả làng, đến mức không ngẩng đầu lên nổi!"
Nghe bà ta nói vậy, tôi thực sự nghiêm túc nghĩ lại.
Lúc tôi đến thành phố này làm việc, bố tôi đã mua hẳn một căn hộ gần công ty cho tôi ở.
Sau khi tôi và Hầu Vũ Hạo tính chuyện cưới xin, nhà anh ta vội vã đặt cọc mua một căn hộ, sau đó chê bai căn hộ của tôi đủ điều, ép tôi phải bán đi sau khi kết hôn để cùng nhau trả nợ căn nhà mới.