Chương 5

Tôi Là Ultraman Trong Đám Cưới Của Chính Mình

Lấy lý do đã dốc hết tiền mua nhà, họ không đưa sính lễ, không mua tam kim (nhẫn, vòng, dây chuyền).

Thực ra, tôi cũng chẳng quan tâm mấy đồng bạc lẻ của họ, nhưng nhìn cái cách họ tính toán chi li từng chút một, tôi lại thấy buồn cười.

Thấy tôi im lặng, Ngụy Ngọc Như tưởng đã nắm chắc phần thắng, chống nạnh nói:

"Hôm nay tôi phải nói cho rõ ràng! Nếu con bé này chịu quỳ xuống trước mặt mọi người, thừa nhận sai lầm, sau này ngoan ngoãn thay đổi, tôi rộng lượng có thể suy nghĩ lại."

Thời đại nào rồi còn bày trò đấu tố như thời xưa chứ?

Hầu Vũ Hạo nhìn thoáng qua sắc mặt Tổng giám đốc A, thấp giọng nhắc nhở:

"Mẹ, đừng làm ầm lên ở công ty. Con còn phải bàn dự án, mẹ về trước đi."

Bà ta hất tóc, cười nhạt:

"Con thì biết gì? Nó làm nhà mình mất mặt ở làng, tôi sẽ khiến nó mất mặt ở công ty! Hơn nữa, con là bên đặt hàng, có gì phải sợ? Mình có quyền ép họ, bảo cái lão gian thương đã ăn chặn cấp dưới kia bồi thường cho nhà ta một khoản tổn thất tinh thần!"

Tổng giám đốc Hứa – người bị chỉ vào mặt mà chửi là gian thương – không hề tức giận, chỉ cười nhạt, liếc sang Tổng giám đốc A.

Tôi nhún vai, chậm rãi nói:

"Bà đã muốn nghĩ như vậy, thì tôi cũng chẳng còn cách nào."

Câu này khiến bà ta nghẹn họng, không lên nổi mà cũng không xuống được.

Dây dưa với bà ta ngay tại công ty chỉ làm tôi mất giá.

Chó cắn tôi, chẳng lẽ tôi lại đi cắn trả nó sao?

Huống chi, sân khấu chính tôi đã quậy đủ rồi.

Tổng giám đốc A – một tay lão luyện trong thương trường – lập tức hiểu chuyện, sắc mặt đen như đít nồi.

Thư ký ghé tai ông ta nói mấy câu.

Ông ta hắng giọng, lạnh lùng ra lệnh:

"Cậu Hầu, giải quyết chuyện gia đình trước đi, nhanh chóng đưa mẹ cậu rời khỏi đây!"

Hầu Vũ Hạo và Ngụy Ngọc Như vẫn còn đơ người.

Tổng giám đốc Hứa nói thẳng:

"Với một bên đặt hàng như công ty cậu, công ty chúng tôi không trèo cao nổi. Tôi còn việc khác, không tiện tiễn khách."

Nói xong, ông xoay người trở về văn phòng, đóng sầm cửa lại.

Trán Tổng giám đốc A nổi đầy gân xanh, ánh mắt sắc như dao lia về phía Hầu Vũ Hạo:

"Ngày mai cậu đừng đến công ty nữa!"

Ngụy Ngọc Như giật lấy tay Tổng giám đốc A:

"Này, ông làm gì thế? Sao lại trách con trai tôi?"

Tổng giám đốc A hất bà ta ra, quát thư ký:

"Gọi cảnh sát ngay! Báo có người gây rối trong công ty!"

12

Tan làm xong, tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà thì thấy Hầu Vũ Hạo đang đứng chờ dưới lầu.

Anh ta đứng trong gió lạnh, hai tay xoa vào nhau, chóp mũi đỏ ửng vì rét.

Tôi phớt lờ, sải bước đi thẳng. Anh ta vội nắm lấy tay tôi.

"Hinh Hinh, nghe anh giải thích đã. Em đừng chấp mẹ anh. Trước giờ chúng ta vẫn rất tốt mà, đúng không?"

Với kiểu làm loạn của Ngụy Ngọc Như hôm nay, e rằng trong đời bà ta, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên.

Anh ta có một người mẹ như thế, đúng là xui xẻo.

Nhưng bị mẹ "thuần phục" suốt hơn hai mươi năm, giờ còn có thể thế nào đây?

Chạy thì không dám.

Chống đối cũng không dám.

Chỉ có thể làm con rối của bà ta cả đời.

Tôi gạt tay anh ta ra:

"Hầu Vũ Hạo, lo mà quản mẹ anh đi. Đừng để bà ta gây ra chuyện lớn hơn nữa."

Tôi vừa bước đi được vài bước, anh ta run giọng gọi tôi lại, do dự nói:

"Đồ của em vẫn còn ở nhà anh... Em có quay lại lấy không?"

"Vứt hết đi."

Tôi không muốn rước xui xẻo theo mình.

Hơn nữa, lỡ đâu một ngày nào đó Ngụy Ngọc Như lại bày trò vu khống, nói tôi lấy mất bảo vật gia truyền nhà họ Hầu, thì càng phiền phức hơn.

13

Trở về nhà, cuộc sống của tôi thoải mái hơn hẳn.

Mãi cho đến một ngày, cô phù dâu có sức mạnh quái vật gửi cho tôi một đoạn video.

【Chị em ơi, có phải bà suýt thành mẹ chồng của cậu đây không?】

Tôi bấm vào xem, gương mặt Ngụy Ngọc Như hiện lên màn hình, trông còn tiều tụy hơn trước, bọng mắt trĩu xuống gần chạm cằm.

Bà ta gào khóc kể khổ, nào là con trai cưới vợ xui xẻo, nào là cô dâu vô đức vô hạnh, nào là đám cưới bị phá tanh bành, nhà họ Hầu mất mặt không dám ngẩng đầu lên...

Giờ đây, họ đang “thành tâm” tuyển một cô con dâu hiền thục, nết na theo đúng truyền thống.

Video đã qua chỉnh sửa, cắt ghép riêng những đoạn tôi “phát uy” trong đám cưới:

Lúc tôi tung cước đá văng bà mối.

Lúc tôi ung dung ngồi trên ghế, còn bà mẹ chồng tương lai phải đứng cung kính.

Lúc đội phù dâu của tôi đánh cho đám họ hàng nhà trai không còn manh giáp.

Nhìn tổng thể, tôi chẳng khác gì một “ác nữ mất nết”, còn nhà họ Hầu thì trông như một đám người yếu đuối, dễ bị bắt nạt.

Dạo này tôi bận tiếp quản công ty gia đình, không có thời gian lướt mạng. Ai ngờ khi thử tìm kiếm, đoạn video này đã viral.

Bình luận bên dưới đủ thể loại:

【Đúng là đồ đàn bà chanh chua, muốn đảo lộn cả trời đất!】

【Bọn mấy người suốt ngày hô hào nữ quyền, giờ nhìn lại xem phụ nữ biến thành cái gì rồi đây?】

【Không có vợ cũng được, nhưng cưới một con sư tử Hà Đông thế này thì đúng là số khổ!】

【Mấy bà phù dâu kia trông cũng không phải dạng vừa!】

【Khoan hẵng chửi, theo kinh nghiệm của tôi thì chưa chắc đâu, có khi lại có plot twist đấy.】

Tôi đọc bình luận mà cười thích thú.

Định tha cho bọn họ rồi, thế mà còn dám nhảy lên đầu tôi múa.

Tự tìm đường chết thì tôi chỉ giúp một tay thôi!

Tôi lập tức gọi điện cho nhóm quay phim bố tôi cử đến, bảo họ chỉnh sửa lại những cảnh đã quay, biên tập thành loạt video ngắn rồi lần lượt đăng tải.

Tập 1:

Khung hình đầu tiên là ánh mắt hủy diệt từ chiếc mũ Ultraman của tôi.

Kèm theo giọng thuyết minh: “Vì sao cô dâu lại mặc bộ đồ Ultraman bên trong váy cưới?”

“Vì mẹ chồng yêu cầu cô dâu không được mặc nội y!”

Tiếp theo là cảnh tôi bước qua chậu lửa với ngọn lửa bùng cháy dữ dội.

Rồi cảnh váy cưới bị vén lên, đám người chụp lia lịa vào dưới váy.

Bình luận lập tức quay xe:

【Biết ngay mà! Nếu không mặc Ultraman bên trong, chắc ảnh nhạy cảm đã đầy mạng rồi.】

【Cái chậu lửa cháy rực rỡ kia là nghiêm túc hả? Không phải nướng cừu nguyên con cũng không phải hành hình thiêu sống?】

【Chị ơi, xin lỗi, lúc trước em nặng lời quá.】

【Ai mà muốn phá đám cưới của chính mình chứ? Không bị dồn ép đến đường cùng thì ai lại làm thế?】

← → Phím mũi tên để chuyển chương