Chương 2
Tôi làm một bàn tiệc tất niên từ đồ ăn sẵn cho nhà chồng tương lai
Ánh mắt anh ta đảo qua lại giữa thùng đồ và tôi mấy lần, rồi giơ tay về phía tôi: “Chỉ mua một thùng đồ, chắc còn dư tiền nhỉ? Còn bao nhiêu trả lại cho anh đi.”
Tôi liếc anh ta một cái, không nói không rằng đi thẳng vào bếp.
“Nhà các người muốn ăn đồ ngon, lại chẳng chịu bỏ tiền, đúng là vừa muốn vừa không muốn. Tôi bảo này, hay mỗi người cầm một cái bát ra ngồi ngoài cửa nhà người ta đi, biết đâu ăn xong tiệc tất niên họ còn dư lại cho đấy.”
Tôi cố tình nói lớn, chẳng buồn giữ thể diện cho họ.
Bầu không khí đang nhộn nhịp bỗng chốc im bặt.
Mọi người trong nhà dừng hết mọi việc, đồng loạt quay sang nhìn tôi chằm chằm.
4
Sắc mặt của Trần Cảnh Nguyên lập tức sa sầm
Anh ta nhảy xuống ghế sofa, thậm chí còn không kịp xỏ dép, vội lao đến túm lấy tay tôi.
“Hà Tri Chi, em nói thế là có ý gì? Nhà anh toàn là bề trên của em, em ăn nói chẳng suy nghĩ gì cả!”
Tôi gạt tay anh ta ra, lách người vào bếp, giọng còn cao hơn lúc trước.
“Tôi nói sai chỗ nào? Không biết còn tưởng nhà anh là hoàng thất, sắp truyền ngôi ấy chứ! Sao mà kiểu cách thế!”
Những người đàn ông đang chơi mạt chược, cùng đám phụ nữ ngồi quanh sofa, tất cả đều quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng.
Triệu Tố Lan thì vừa lầm bầm, vừa kéo Trần Cảnh Nguyên qua một bên. Ánh mắt bà ta nhìn tôi như thể muốn nhỏ độc vào từng lời nói.
Không đợi bà ta lên tiếng, tôi “rầm” một cái, đóng sập cửa bếp lại.
Cửa bếp cách âm rất tốt, gần như tôi không còn nghe thấy âm thanh gì từ phòng khách nữa.
Tôi mở thùng hàng, lấy ra từng túi đồ ăn chế biến sẵn.
Vừa mới thả mấy túi vào chậu rửa, thì khuôn mặt u ám của Trần Cảnh Nguyên đã lấp ló qua ô cửa nhỏ ở cửa bếp.
Anh ta mấp máy môi như đang nói gì đó.
Tôi dùng nắp nồi che đống đồ trong chậu lại, không chút thiện cảm mở cửa bếp. “Lại chuyện gì nữa đây?”
Trần Cảnh Nguyên không tự nhiên quay đầu liếc nhìn mẹ anh ta, rồi lại quay sang tôi.
Anh ta hít một hơi thật sâu, như thể phải lấy hết can đảm mới mở miệng được.
“Tri Chi, vừa rồi em nói khiến họ hàng bị tổn thương. Anh và mẹ anh đều nghĩ, lúc ăn tối em nên xin lỗi mọi người một tiếng, rồi tặng mỗi người một bao lì xì. Thế là mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhà anh rất dễ tính, không ai chấp nhặt đâu.”
Nói xong, anh ta đưa cho tôi một xấp bao lì xì đỏ chói.
Tôi liếc nhìn xấp bao lì xì trong tay anh ta, không thèm đưa tay ra nhận.
“Trần Cảnh Nguyên, tôi với anh còn chưa cưới, sao tự nhiên đã thành 'nhà chúng ta' rồi?”
Tôi vừa dứt lời, sắc mặt anh ta liền trắng bệch.
Khoanh tay trước ngực, tôi ung dung tựa vào khung cửa, thong thả nói: “Tôi có thể lì xì, nhưng tôi không có tiền mặt. Anh chẳng phải vừa rút ba vạn mấy hôm trước sao? Lấy cho tôi trước đi, rồi tôi chuyển khoản lại cho anh sau.”
Thấy tôi dường như đã dịu giọng, Trần Cảnh Nguyên rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta cố nặn ra một nụ cười, gật đầu lia lịa. “Được, vậy em cứ làm cơm đi, anh lo chuẩn bị lì xì. Mỗi người 500 tệ, em không ý kiến gì chứ?”
Tôi gật đầu như đồng tình: “800 cũng được, cho may mắn.”
Nghe vậy, nụ cười của Trần Cảnh Nguyên như muốn kéo rộng đến tận mang tai. Anh ta còn thỉnh thoảng ngoái đầu ra phòng khách, nhìn mẹ anh ta bằng ánh mắt đầy ý tứ.
Tôi giả vờ như không thấy, chỉ hất cằm về phía anh ta. “Thế thì mau đi chuẩn bị đi! Nhớ lì xì cho bố mẹ anh cái phong bao thật lớn vào nhé!”
Nhận được lệnh, Trần Cảnh Nguyên lập tức quay người định đi vào phòng.
Đi được vài bước, anh ta bỗng khựng lại, quay đầu nhìn tôi.
“Tri Chi, em không định quỵt tiền của anh chứ? Tổng cộng cũng phải một hai vạn đấy!”
Tôi đẩy mạnh anh ta một cái, khẽ mỉm cười.
“Cảnh Nguyên, lần này tôi đến nhà anh gặp bố mẹ là rất chân thành đấy. Anh xem mấy món quà tôi mang đến kia, có giống qua loa đại khái không?”
Ánh mắt anh ta lướt qua đống quà xếp trong góc phòng khách, cuối cùng cũng yên tâm rời đi.
5
Triệu Tố Lan không biết quà tôi mang đến đắt giá thế nào, nhưng Trần Cảnh Nguyên thì không thể không biết.
Riêng quà tặng bố mẹ anh ta đã tốn hơn ba vạn.
Nhưng sự chân thành của tôi lại nhận về sự đối xử như thế này từ nhà họ Trần.
Những món quà đó, tôi sẽ mang về. Còn nỗi uất ức này, tôi cũng sẽ trả lại gấp bội!
Thật ra, ngay chiều nay khi ra ngoài mua đồ ăn chế biến sẵn, tôi đã đặt vé xe để về nhà.
Giờ quay lại đây “chơi đùa” với họ, chỉ là để giết thời gian.
Cửa bếp bị tôi khóa từ bên trong, ngay cả ô cửa nhỏ cạnh cửa bếp cũng bị tôi lấy bìa cứng che kín.
Người bên ngoài hoàn toàn không biết tôi đang làm gì trong bếp.
Hai mươi mấy con người ngoài kia, không một ai ngỏ ý muốn vào bếp giúp tôi, dù chỉ là một câu khách sáo.
Tôi không dám tưởng tượng, nếu thực sự gả vào nhà họ Trần, cuộc sống sau này của tôi sẽ ra sao.
Nhưng may mắn thay, tôi đã nhìn thấu được bản chất của nhà họ Trần và của chính Trần Cảnh Nguyên, trước khi bước vào hôn nhân.
Ngồi trong bếp chơi game hơn một tiếng, tôi nhận được tin nhắn của Trần Cảnh Nguyên.
“Còn bao lâu nữa cơm tất niên mới xong? Em nhanh tay lên, họ hàng đói sắp không chịu nổi rồi.”
Tôi quăng hết hai mươi túi đồ ăn chế biến sẵn vào nồi lớn, bắt đầu đun nóng.
Cả quá trình nấu ăn chẳng khiến tôi phải tốn chút sức lực nào.
Nhìn nước trong nồi sôi sùng sục, tôi lạnh nhạt nhắn lại: “Ước tính còn khoảng hai mươi phút nữa.”
Trần Cảnh Nguyên nhắn lại ngay, giọng điệu đầy hài lòng.
“Bao lì xì chuẩn bị xong rồi. Mỗi người tám trăm, bố mẹ anh mỗi người năm ngàn, tổng cộng hai vạn sáu. Anh tính rẻ cho em, chỉ cần em chuyển lại hai vạn năm là được.”
Tôi lạnh lùng cười thầm trong lòng. Hai vạn năm? Tôi nghĩ chắc Trần Cảnh Nguyên phải là loại ngốc nhất trong số những kẻ ngốc!
Ngón tay tôi lướt trên bàn phím rất nhanh, sau đó quăng luôn điện thoại sang một bên.
“Tôi đang bận làm cơm. Ăn xong sẽ chuyển cho anh.”
Có vẻ anh ta cũng không để tâm quá nhiều, hiển nhiên là đang phấn khích quá mức mà không nghĩ ngợi gì.
Tôi cố nén cảm giác buồn nôn trào lên trong lòng, lần lượt vớt các túi đồ đã đun nóng ra khỏi nồi.
Sau đó xé túi, bày biện ra đĩa, mọi động tác đều mượt mà gọn gàng như thể tôi là đầu bếp chuyên nghiệp.
Không ăn rau mùi? Không ăn cay? Ha, tôi cho hết vào!
Thoáng chốc, tôi thậm chí cảm thấy mình có thể mở quán cơm hộp được rồi.
Vừa bày xong hơn mười đĩa thức ăn, cửa bếp đã vang lên tiếng gõ dồn dập.
“Tiểu Chi này, cơm tất niên xong chưa?”
6
Là giọng của Triệu Tố Lan.
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng nói của mình bình tĩnh.
“Bác ơi, mọi người có thể vào bàn được rồi. Con sẽ mang đồ ăn lên ngay.”
Khi tôi bưng món ra khỏi bếp, nhà họ Trần đã tự động chia thành hai bàn.
Người đông đến mức dù chia hai bàn vẫn chen chúc, mà dường như không ai nghĩ đến chuyện để lại cho tôi một chỗ ngồi.
Triệu Tố Lan nở nụ cười đầy giả tạo: “Tiểu Chi, hôm nay nhà đông người quá, không đủ chỗ ngồi rồi. Con ăn trong bếp nhé!”
Được, được, dù sao tôi cũng chẳng tha thiết gì ăn mấy món đồ chế biến sẵn này!