Chương 1

Tổn thương đâm chồi

01

Tôi và chị là chị em song sinh.

Lúc đầu, hai đứa chẳng khác gì nhau. Cho đến khi vào cấp ba, chị bắt đầu học sa sút.

Lần nữa tôi được khen vì đứng nhất khối, chị sụp đổ hoàn toàn. Chị tung tin đồn rằng tôi đang yêu đương sớm, thậm chí còn làm ầm lên với cả giáo viên.

Chị quả quyết rằng tôi thường xuyên hẹn hò với Lâm Hằng – học sinh lớp trên.

Chuyện rùm beng đến mức tôi và Lâm Hằng đều mất suất tuyển thẳng vào Đại học Phục Đán.

Chị rất hài lòng với kết quả đó.

Chị kéo tôi ra nói riêng: “Tất cả là tại mày chơi nổi. Ngày nào cũng đứng nhất, khoe mẽ cái gì chứ?”

Thực ra, ban đầu chuyện này chẳng liên quan gì đến Lâm Hằng. Là anh ấy muốn đứng ra bênh vực tôi.

“Ghen tị đúng không?”

Mẹ cũng khuyên tôi nên thông cảm với chị.

Mẹ nói: “Hai đứa là song sinh. Con giỏi quá, chị con dễ bị trầm cảm lắm.”

Tôi cúi đầu im lặng.

Mẹ lại nói: “Nghe lời mẹ, từ giờ đừng đứng nhất nữa, được không con?”

Tôi hiểu mẹ đang cố tìm cách để mọi thứ yên ổn, nên suốt một thời gian dài, tôi cố gắng chỉ đứng trong top 10, không để chị phát tác nữa.

Nhưng kỳ thi đại học thì không thể nhường.

Sự bình yên trong nhà kéo dài cho đến khi có kết quả thi đại học. Ba nhận được cuộc gọi từ phòng tuyển sinh của Đại học Thanh Hoa.

Tôi đậu Thanh Hoa.

Còn chị, điểm số chỉ đủ vào một trường đại học hạng hai.

Mẹ an ủi chị: “Trường hạng hai cũng là đại học, sau này về nhà thi công chức, ở gần bố mẹ chẳng tốt sao?”

Chị hét lên: “Không tốt! Cùng là con gái, tại sao con phải về nhà hầu hạ ba mẹ?”

Ba sa sầm mặt: “Con nói cái gì thế hả?”

Chị gào lên: “Kệ! Con cũng muốn vào Thanh Hoa!”

Thanh Hoa đâu phải muốn vào là vào được?

Tối hôm đó, chị cắt cổ tay tự sát.

May mà phát hiện kịp thời, chị vẫn được cứu sống.

Mẹ ngồi ngoài hành lang bệnh viện, vừa lau nước mắt vừa ngẩng lên nhìn thấy tôi cũng đến.

Mắt mẹ sáng lên, vội vã nắm lấy cổ tay tôi, run run nói: “Miễu Miễu, hay là... để chị con thay con học Thanh Hoa nhé?”

“Hai đứa giống nhau y đúc, để chị con đi chắc chắn không ai phát hiện ra đâu.”

“Coi như con ôn lại một năm, sang năm thi lại cũng vào được mà.”

Mẹ nắm chặt đến mức làm tôi đau.

Tôi vội quay sang cầu cứu ba.

Ba ngồi dựa vào ghế dài, úp mặt vào tay, trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Cứ vậy đi. Nhu Nhu không thể chịu thêm cú sốc nào nữa đâu.”

02

Tôi và chị thực sự giống nhau như hai giọt nước. Trừ ba mẹ ra, chẳng ai có thể phân biệt được ai là ai.

Khi biết mình có thể thay tôi vào học Thanh Hoa, chị cười tươi như hoa.

Chị ngồi trên giường bệnh, vỗ tay xuống cạnh giường, gọi tôi lại gần.

“Cảm ơn em đã nhường chị nhé. Từ giờ em là Cố Nhu rồi.” Chị thì thầm vào tai tôi.

Có lẽ ba mẹ đã tính trước mọi chuyện – tên chị đăng ký khi nhập viện cũng là tên tôi: Cố Miễu.

Chị cướp luôn thân phận của tôi, đến cả “bạn trai tin đồn” Lâm Hằng cũng có lý do chính đáng để đến thăm chị rồi.

03

Lâm Hằng mang theo một bó hoa đến.

Ba nói với anh ta: “Làm phiền cháu chăm sóc Miễu Miễu rồi.”

Lâm Hằng nhìn chị dịu dàng: “Không phiền đâu ạ.”

Trong lòng tôi như có thứ gì đó cuộn lên, buồn nôn.

Lúc này, mẹ mới nhớ ra tôi cả đêm chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ đứng đây, chẳng ra thể thống gì khi có người ngoài, liền gọi: “Nhu Nhu, về nhà với mẹ trước đi.”

Trên đường lái xe về, mẹ vẫn không quên khuyên nhủ:

“Con học giỏi, học lại một năm đâu phải chuyện gì to tát. Nghe mẹ đi, thay chị con học lại nhé, thế là nhà mình có hẳn hai đứa học Thanh Hoa.”

“Mẹ à,” tôi nhẹ giọng, “nếu con thi trượt thì sao?”

Giọng mẹ lập tức đổi sắc: “Con sao mà trượt được! Con phải đậu!”

Tôi không phải chưa từng nghĩ đến việc phản kháng.

Nhưng khi gọi đến Sở giáo dục để tố cáo, tôi bị chị – vừa mới xuất viện – nhào đến đè xuống đất.

Chị đập đầu xuống sàn: “Chị chết đi cho rồi! Chị học không giỏi, chị chỉ có thể chết!!!”

Ba lao vào ôm lấy chị, mẹ giật lấy điện thoại của tôi rồi đập mạnh xuống đất.

Mẹ hét lên: “Con muốn mẹ và chị con chết ngay trước mặt con à? Cố Miễu, sao con lại độc ác như vậy!”

Ba cảnh cáo: “Thi hộ là phạm pháp. Nếu chuyện này lộ ra, cả ba và mẹ đều vào tù!”

Tôi chết lặng: “Nhưng sao lại bắt con hy sinh như vậy?”

Chát! — mẹ tát tôi một cái.

Chị ôm đầu sưng vù, vùi mặt trong lòng ba khóc nức nở.

Mẹ mắng: “Chị con thành ra thế này rồi mà con vẫn lạnh lùng được à, Cố Miễu!”

Tôi nghẹn đến không nói nổi một lời.

Tại sao... tại sao lúc nào cũng là tôi phải nhẫn nhịn?

Việc để tôi và chị tráo đổi thân phận, với ba mẹ mà nói chẳng có gì khó cả.

Dù tôi không đồng ý, chỉ cần chị đến được trường Thanh Hoa với cái tên Cố Miễu, thì sau đó còn ai có thể chứng minh tôi là tôi?

Nhưng không biết ai đã tung tin lên mạng: “Trạng nguyên khối Tự nhiên thành phố – Cố Miễu – tự tử nhập viện”.

Sáng sớm, mẹ vừa bước khỏi hành lang đã bị phóng viên chặn lại.

“Chị là mẹ của Cố Miễu đúng không ạ? Nghe nói cháu tự sát, tình hình giờ sao rồi?”

“Chị có thể chia sẻ gì về tình trạng tâm lý của cháu không?”

“Cháu ấy tự sát vì lý do gì vậy?”

“Chị nhìn vào ống kính một chút được không?”

Lần đầu tiên được nhiều người chú ý như vậy, mẹ có vẻ vui, còn định nói vài câu.

Bỗng có người trong đám đông hỏi: “Cố Miễu có chị gái sinh đôi đúng không? Nghe nói chỉ đủ điểm vào trường hạng hai...”

Câu đó như giẫm trúng dây thần kinh của mẹ.

Mẹ nhảy dựng lên: “Ai nói thế? Ai nói?!”

“Các người nói bậy gì thế! Con tôi đứa nào cũng thông minh cả! Nhu Nhu học lại năm nay, sang năm cũng vào Thanh Hoa!”

Mẹ gào lên bảo người ta cút đi, dọa báo cảnh sát.

Đám đông mới bắt đầu giải tán, nhưng vẫn có vài người rình ở dưới, chờ đón đầu người nhà.

Chị xuống tầng vứt rác thì bị nhầm là tôi, bị hỏi vài câu.

Đầu truyện DS Chương Chương 2
← → Phím mũi tên để chuyển chương