Chương 4
Tưởng nhớ mãi mãi không hồi âm
Giọng ông đột nhiên cao vút: "Chúng tôi vẫn tưởng đây là do cậu sắp xếp, tất nhiên cũng do cậu lo liệu! Chúng tôi từ đầu đến cuối không hề nhúng tay vào. Cậu có ý gì đây? Bệnh của Trúc Vi... chẳng lẽ... không phải giả? Nhưng bệnh án nói con bé bị phổi..."
Giọng ông nghẹn lại, tôi rõ ràng nghe thấy tiếng ông run rẩy, xen lẫn tiếng nấc. Ngay cả từ ngữ nhạy cảm kia ông cũng không đủ can đảm để nói ra.
Đầu óc tôi nổ tung.
Ngay sau đó, mẹ cô cướp lấy điện thoại, liên tục gào lên: "Trúc Vi đâu rồi? Cậu mau tìm con bé về đây!"
Tôi không chần chừ thêm, lập tức lên chuyến bay sớm nhất đến bệnh viện nơi cô từng điều trị.
Trên đường từ sân bay đến bệnh viện, trái tim tôi đập loạn nhịp, bị nỗi sợ hãi siết chặt đến mức nghẹt thở.
Khi bác sĩ nói cho tôi biết kết quả chẩn đoán của cô, tôi như phát điên, nắm lấy cổ áo ông ta, giận dữ gào lên:
"Ông nói ai phổi đã mục nát? Ông dám nguyền rủa cô ấy sao!"
Tôi chạy ra ngoài như kẻ điên, điên cuồng đuổi theo hướng mà cô đã rời đi.
Tôi hy vọng ở ngã rẽ tiếp theo, cô sẽ xuất hiện, lạnh lùng trách tôi vô tâm, hoặc kiêu ngạo như ngày nào, hỏi tôi có muốn cùng cô đến Trường Bạch Sơn không.
Tôi muốn! Tôi thật sự muốn đi cùng em, Trúc Vi!
Ra đây gặp anh, có được không?
Gió táp vào mặt tôi đau rát.
Nhưng tôi không tìm thấy gì cả.
Tôi ngồi bệt xuống đất, ôm đầu, vò tóc, khóc như một đứa trẻ.
Rồi tôi chợt nghĩ, có lẽ đây là một cái bẫy cô bày ra để ngăn tôi kết hôn với Hỉ Nhĩ.
Cô luôn khỏe mạnh như thế, làm sao có thể mắc bệnh nghiêm trọng được?
Chắc chắn đây là kế hoạch của cô.
Nếu tôi tổ chức hôn lễ, cô liệu có xuất hiện không?
Bám víu vào ý nghĩ mong manh đó, tôi như người chết đuối vớ được cọc, vội vàng về nhà và tuyên bố tổ chức đám cưới với Hỉ Nhĩ.
Tin tức lan đi, cả nước đều biết.
Hỉ Nhĩ mặc chiếc váy cưới vốn thuộc về Trúc Vi, trên mặt nở nụ cười thẹn thùng đối diện với tôi.
Tôi lại thấy trong khóe mắt cô ấy ánh lên sự đắc ý xen lẫn kiêu ngạo.
Từ ngày cô ấy quay về, cảm giác của tôi đối với cô ấy luôn là áy náy.
Tôi muốn bù đắp lỗi lầm năm xưa, nên đã cố gắng đáp ứng mọi mong muốn của cô ấy.
Cô ấy muốn gì, tôi đều cho.
Tôi tự cho rằng, Trúc Vi đã là một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi. Cô sẽ hiểu và ủng hộ tôi.
Tôi nghĩ tình cảm của chúng tôi đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách.
Vậy nên, tôi đã ích kỷ để cô chịu thiệt thòi. Biết cô không vui, nhưng vẫn không dừng lại.
Tôi từng nghĩ, cô sẽ không rời xa tôi.
Bởi tôi đã bàn bạc với gia đình cô, khóa hết tài khoản của cô lại. Không có tiền, cô không đi xa được.
Ai bảo cô luôn tin tưởng chúng tôi, giao toàn bộ tiền bạc cho gia đình giữ?
Nhưng tôi không ngờ rằng, cô lại thật sự lâm bệnh.
Lúc này, cha cô dắt tay Hỉ Nhĩ đến trước mặt tôi.
Vô số máy quay chĩa vào chúng tôi, tung hô rằng chúng tôi là cặp đôi hoàn hảo.
Hỉ Nhĩ đưa tay về phía tôi, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Nhưng tôi chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa chính, không đưa tay ra nắm lấy cô ấy.
Một giây, hai giây, ba giây.
Tim tôi dần rơi xuống đáy vực.
Nụ cười của Hỉ Nhĩ bắt đầu gượng gạo, cô ấy khẽ gọi tên tôi.
Đúng lúc này, cánh cửa bật mở.
Tôi trừng mắt nhìn, theo phản xạ hất tay Hỉ Nhĩ ra, đẩy cô ấy sang một bên, lao nhanh về phía cửa.
Cánh cửa lớn mở toang, một cơn gió mạnh ùa vào, những tấm ảnh bay tán loạn trong không trung.
Một tấm đập thẳng vào mặt tôi.
Trong ảnh, có một đôi vợ chồng trẻ dùng thân mình bảo vệ một cô bé khỏi đống đổ nát của tòa nhà cao tầng đang sụp đổ.
Người đàn ông bị thanh thép xuyên qua cổ họng, người phụ nữ thì một bên mặt bị đè bẹp. Nhưng họ vẫn cố dùng cánh tay chống đỡ, tạo ra một khoảng không nhỏ bé để cô bé được sống.
Cô bé đó chính là Hoa Hỉ Nhĩ.
Tôi không thể kìm nén sự phấn khích.
Chắc chắn là Trúc Vi đã điều tra rõ sự thật và quay lại để vạch trần Hỉ Nhĩ!
Cô ấy không chết!
Gió lặng dần, chị Mai quản lý của Trúc Vi bước vào.
Tôi lập tức hỏi: "Trúc Vi đâu?"
Cha mẹ Hoa cũng túm lấy cánh tay chị, gấp gáp hỏi: "Con bé ở đâu? Mau nói đi!"
Càng lo lắng, chúng tôi càng thấy sự thờ ơ từ chị Mai. Cuối cùng, chị cười lạnh, đầy mỉa mai.
"Giờ mới cuống lên đi tìm người à? Một năm trước, khi Trúc Vi nói mình không khỏe, các người đã ở đâu? À, để tôi nhớ xem. Các người bận dẫn cô con gái ruột yêu quý đi Disneyland, bận cùng cô ta dạo chơi trên bãi biển, bận dùng tiền Trúc Vi kiếm được để mua biệt thự, xe sang cho cô ta."
"Con bé Trúc Vi của tôi, lúc đó nằm trong bệnh viện, bị chẩn đoán ung thư phổi. Bác sĩ nói nếu điều trị kịp thời thì có thể kéo dài sự sống, nhưng tiền của con bé đều bị các người giữ. Mỗi lần con bé xin, các người sợ con gái ruột không vui nên chỉ ném cho vài ngàn bạc!"
Chị nhìn tôi, cười khinh bỉ:
"Và anh, Hách tiên sinh. Anh còn thông minh hơn, nghĩ ra cái trò bắt con bé giả bệnh. Để rồi khi con bé nói mình thật sự bệnh, không một ai tin. Các người còn vui vẻ bảo nó: 'Bệnh tốt lắm'."
Đầu óc tôi như nổ tung, toàn thân bị cơn đau không tên xâm chiếm. Một dự cảm xấu kinh hoàng dâng lên.
Tôi gầm lên: "Cô ấy đâu rồi? Nói mau!"
Chị Mai giáng cho tôi một cái tát mạnh đến mức mặt tôi lệch đi.
"Anh nghĩ tôi sẽ nói cho anh biết à? Tôi đến đây là để nói cho Hoa Hỉ Nhĩ biết: cái gọi là 'bị cha mẹ nuôi ngược đãi' mà cô ta luôn rêu rao thực chất chỉ là trí tưởng tượng của cô ta mà thôi. Cha mẹ nuôi của ccôta chưa từng bỏ rơi cô ta. Họ đã chết trong trận động đất ấy để bảo vệ cô ta!"
Hoa Hỉ Nhĩ giật tấm mạng che đầu, cầm lấy những tấm ảnh. Cô ta hét lớn:
"Không phải! Tất cả những thứ này đều là giả! Năm đó chỉ có tôi biết chuyện gì xảy ra!"
Chị Mai cười lạnh, nhìn lên màn hình lớn.
Những hình ảnh gia đình ba người vui vẻ, ấm áp bắt đầu hiện lên.
Cô bé trong video chính là Hoa Hỉ Nhĩ.
So với những bức ảnh, đoạn phim sống động này càng thuyết phục hơn.
Sự hối hận trào dâng trong lòng tôi, từng việc tôi đã làm với Trúc Vi hiện lên như một nhát dao đâm vào tim.
Cha mẹ Hoa gần như phát điên, lớn tiếng chất vấn Hoa Hỉ Nhĩ:
"Tại sao con lại nói dối?!"
Xung quanh, bạn bè và cánh truyền thông đều dồn ánh mắt về phía cô ta.
Hoa Hỉ Nhĩ lùi lại từng bước, cuối cùng ngồi bệt xuống đất, ôm mặt khóc nức nở:
"Tôi sợ nếu tôi không nói mình đáng thương, tôi sẽ không giành được sự yêu thương. Các người sẽ không yêu tôi. Tôi chỉ muốn có hạnh phúc của mình, vậy cũng sai sao?"
Mẹ Hoa tát cô ta một cái, nước mắt tuôn rơi:
"Con không cần phải lừa dối, chúng ta cũng sẽ không bạc đãi con. Nhưng Trúc Vi có lỗi gì? Cha mẹ nuôi của con có lỗi gì? Họ hy sinh tính mạng để bảo vệ con, cuối cùng lại bị con bôi nhọ. Nghĩ đến việc mẹ đã nói những lời đó với Trúc Vi vì con, mẹ thật sự..."
Bà nghẹn ngào, khóc không thành tiếng.
Bà chạy đến quỳ trước mặt chị Mai, cầu xin:
"Mai, chúng tôi biết sai rồi. Hãy để Trúc Vi quay về. Chúng tôi sẽ đưa con bé đến bác sĩ giỏi nhất, chắc chắn sẽ chữa khỏi cho nó!"
Hoa Hỉ Nhĩ hoảng hốt chạy đến ôm mẹ mình:
"Mẹ ơi, đừng bỏ con. Trúc Vi chỉ đang diễn thôi, cô ta không bệnh. Con mới là con ruột của mẹ mà!"
Nhưng mẹ cô ta không để ý, cô ta liền quay sang cầu cứu cha mình:
"Ba, con là con ruột của ba mà! Chỉ vì con nói dối thôi, mẹ có cần phải vì một người ngoài mà tát con không?"
Cha cô ta tức giận hét lên:
"Im miệng! Chính vì con mà chúng ta bỏ lỡ thời gian tốt nhất để chữa trị cho Trúc Vi! Nếu không phải con lúc nào cũng ganh đua với nó, chúng ta đã không đối xử bất công với nó như vậy!"
Hoa Hỉ Nhĩ sụp đổ, đứng bật dậy hét lớn:
"Cô ta nói dối! Cô ta không bệnh!"
"Đủ rồi!" Chị Mai nhìn cô ta lạnh lùng. "Bệnh của Trúc Vi là thật hay giả, cô rõ hơn ai hết. Ngày đầu tiên khi các người còn chưa bàn xong kế hoạch bắt cô ấy giả bệnh, cô đã vô tình nhìn thấy bệnh án của cô ấy, còn lén tra xem người mắc bệnh này sống được bao lâu!"
Nghe đến đây, một ký ức mơ hồ hiện lên trong đầu tôi.
Chiều hôm đó, tôi nhìn thấy câu hỏi này trên máy tính của Hỉ Nhĩ.
Cô ta giải thích rằng mình chỉ tò mò nên tra cứu.
Cũng chính hôm đó, tôi nảy ra ý tưởng bắt Trúc Vi giả bệnh.
Cơn đau dữ dội quặn thắt trong lồng ngực khiến tôi nghẹn ngào, gần như không thể thốt nên lời.
Khi Hỉ Nhĩ định phản bác, tôi cố kìm nén cơn giận dữ, không đánh cô ta mà chỉ quát lên:
"Câm miệng!"
Cô ta mím môi, đôi mắt ngấn nước, nhìn tôi đầy vẻ uất ức.