Chương 4
BÁN NHÀ RỒI BIẾN MẤT
Tôi dùng con dao nhỏ nhẹ nhàng gọt phần đất thừa dưới đáy bình hoa cho bằng phẳng.
“Chuyện anh nhờ chú của Bạch Vy làm giả hồ sơ dòng tiền vay vốn để đòn bẩy khoản đầu tư vào căn hộ đó, tôi cũng đã giúp anh sắp xếp đầy đủ chứng cứ rồi.”
“Một khi vụ kiện được mở, những thứ đó sẽ được nộp kèm cho thẩm phán và ngân hàng.”
“Đến lúc đó là anh ngồi tù hay tôi bồi thường, tự anh tính đi.”
Đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề.
Giống như một con thú hoang bị nhốt trong lồng.
Tôi biết mình đã thắng.
Ngay từ lúc quyết định bán căn nhà, tôi đã diễn tập trước mọi khả năng có thể xảy ra.
Bao gồm cả phản ứng chó cùng rứt giậu của anh ta lúc này.
Lần đầu tiên, trong giọng nói của anh ta xuất hiện một tia sợ hãi.
“Rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Tôi không muốn thế nào cả.”
Tôi đặt chiếc bình hoa vừa sửa xong lên giá, chờ nó khô tự nhiên.
“Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình, rồi bắt đầu cuộc sống của riêng tôi.”
“Giữa chúng ta vốn đã nên kết thúc từ lâu rồi.”
“Ngay từ khi anh quyết định dọn ra ngoài, sống chung với một người phụ nữ khác, rồi quay lại bắt tôi tự kiểm điểm bản thân, tất cả đã kết thúc rồi.”
Nói xong, tôi cúp máy ngay.
Sau đó, tôi cũng đưa số điện thoại này vào danh sách chặn.
Thế giới một lần nữa trở nên yên tĩnh.
Tôi quay lại xưởng, tiếp tục làm chiếc bình hoa của mình.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên lớp đất sét còn ẩm, rồi rơi xuống người tôi.
Rất ấm áp.
04
Mùa thu ở Vancouver đến rất nhanh.
Tôi cầm một cốc cà phê nóng, ngồi trước cửa kính sát đất trong căn hộ, nhìn những tán lá phong dưới lầu dần chuyển sang màu đỏ.
Công việc dịch thuật tiến triển rất thuận lợi. Thông qua sự giới thiệu của chị Lưu, tôi còn nhận được một dự án dài hạn là dịch phần giới thiệu hiện vật cho một bảo tàng người Hoa tại địa phương.
Lớp học làm gốm vẫn tiếp tục.
Giờ đây tôi đã có thể tự tay làm ra một chiếc cốc uống nước ra dáng ra hình.
Tôi gửi thành phẩm đầu tiên về nước cho bố mẹ.
Cuộc sống yên bình như mặt hồ xanh thẳm ngoài cửa sổ.
Cho đến khi mẹ tôi gọi điện.
Giọng bà nghẹn ngào, dù cách nhau nửa vòng trái đất, tôi vẫn cảm nhận được sự lo lắng và hoảng hốt của bà.
“Tình Tình! Rốt cuộc con đang làm cái gì vậy?!”
“Con với Tiểu Chu... hai đứa...”
Tôi đặt cốc cà phê xuống, đi vào bếp rót cho mình một cốc nước.
“Mẹ, từ từ nói, có chuyện gì vậy?”
“Chu Minh vừa gọi điện cho mẹ!”
Giọng mẹ vừa gấp vừa nhanh.
“Nó khóc lóc bảo rằng con bán nhà rồi ôm tiền bỏ chạy, còn... còn tìm người khác ở bên ngoài, không cần nó nữa!”
“Nó nói bây giờ nó chẳng còn gì cả, nhà cũng mất rồi, bị con ép đến mức sắp sống không nổi nữa!”
Tôi lặng lẽ nghe.
Chiêu này của Chu Minh, tôi đã đoán từ trước.
Không thắng nổi tôi thì quay sang tấn công điểm yếu nhất của tôi — bố mẹ tôi.
Anh ta biết mẹ tôi mềm lòng, cũng biết hai ông bà coi trọng thể diện nhất.
“Mẹ.”
Đợi bà nói xong, tôi mới bình tĩnh lên tiếng.
“Thứ nhất, căn nhà là của con, được bán hoàn toàn hợp pháp. Số tiền đó cũng là của con.”
“Thứ hai, con không có ai khác cả. Con đang sống một mình ở nước ngoài.”
“Thứ ba, anh ta không hề trắng tay. Anh ta có công việc, có tiền tiết kiệm, còn có một căn hộ đầu tư cho cô em họ kia. Anh ta sống được, mà còn sống rất tốt nữa.”
Tôi kể toàn bộ mọi chuyện giữa tôi và Chu Minh cho mẹ nghe.
Bao gồm việc anh ta sống chung với Bạch Vy.
Bao gồm cả chứng cứ làm giả hồ sơ dòng tiền vay vốn.
Tôi kể lại nguyên vẹn, bằng những lời đơn giản và trực tiếp nhất.
Đầu dây bên kia im lặng.
Rất lâu sau, mẹ tôi mới thở dài.
“Thằng súc sinh!”
“Tình Tình, là mẹ không tốt. Trước đây mẹ còn luôn khuyên con rằng đàn ông ai cũng thích chơi bời, chỉ cần biết quay đầu là được...”
“Mẹ.”
Tôi ngắt lời bà.
“Không trách mẹ được. Mọi chuyện đều qua rồi.”
“Thế con ở nước ngoài một mình phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé. Tiền có đủ tiêu không? Bố mẹ chuyển thêm cho con ít tiền...”
“Đủ rồi mẹ. Con tự nuôi sống mình được.”
Sau khi trấn an mẹ xong và cúp máy, tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ nhưng không còn cảm nhận được sự yên bình như lúc nãy nữa.
Chu Minh giống như một cái gai.
Dù đã nhổ ra rồi, vết thương vẫn cần thời gian để lành.
Mà anh ta luôn có cách để đúng lúc bạn sắp quên đi, lại ấn mạnh vào vết thương ấy một lần nữa.
Điện thoại lại reo.
Vẫn là một đầu số trong nước xa lạ, chỉ khác số điện thoại.
Tôi vuốt màn hình nhận cuộc gọi nhưng không lên tiếng.
Đầu dây bên kia vang lên giọng phụ nữ the thé.
Là mẹ chồng cũ của tôi, mẹ của Chu Minh.
“Tô Tình! Đồ đàn bà không biết xấu hổ! Trả con trai tao lại đây!”
Vừa mở miệng bà ta đã chửi ầm lên.
“Nhà họ Chu chúng tao tạo nghiệp gì mới cưới phải thứ sao chổi như mày! Lừa lấy nhà của con trai tao, còn bỏ mặc nó ở trong nước! Tim mày đen đến thế sao?!”
“Bác gái.”
Tôi lạnh nhạt đáp.
“Căn nhà đó Chu Minh không bỏ ra một đồng nào. Tiền đặt cọc do bố mẹ tôi đưa, tiền trả góp là tôi trả. Nó không liên quan gì đến con trai bác, càng không liên quan gì đến bác.”
“Mày đánh rắm!”
Bà ta bắt đầu làm loạn.
“Đã ghi tên con trai tao thì là của nó! Mày đây là ăn cắp! Là cướp đoạt!”
“Bây giờ trên sổ nhà đứng tên ai?”
Tôi hỏi ngược lại.
“...”
Bà ta nghẹn họng.
“Giấy công chứng tặng cho có hiệu lực pháp luật. Nếu bác không hiểu thì có thể đi hỏi luật sư.”
“Tao không quan tâm giấy tờ gì hết! Tao chỉ biết bây giờ con trai tao mất nhà rồi! Tất cả đều do mày hại! Đồ đàn bà lòng dạ rắn rết! Mày sẽ không được chết tử tế đâu!”
Những lời nguyền rủa của bà ta giống như từng tràng pháo bẩn thỉu nổ liên hồi trong điện thoại.
Tôi đưa điện thoại ra xa một chút.