Chương 5
Cái Giá Của Sự Hy Sinh
Giữa việc phải sống thêm mấy chục năm nữa với một người chồng và mẹ chồng ích kỷ, có khả năng sẽ tiếp tục bị bạo lực gia đình, và việc dừng lại kịp thời để bắt đầu một cuộc sống mới – tôi chọn cái sau.
Tôi đề nghị ly hôn với Tống Trạch Minh, nhưng anh ta sống chết không chịu.
Không chỉ vậy, cái người vốn luôn ra vẻ “hiền lành” ấy còn cố đổ hết lỗi lên đầu tôi, cố dùng cách thao túng tâm lý tôi, rũ sạch trách nhiệm:
“Chẳng phải chỉ là đẩy em một cái sao? Chuyện nhỏ như vậy mà cũng đòi ly hôn? Em làm quá rồi đấy, nói ra người ta cười cho.”
“Anh nói thật, em nhìn ra ngoài kia xem, nhà nào mà chẳng có lúc cãi nhau? Anh đã đối xử với em rất tốt rồi. Nhà là do anh mua, xe cũng là của anh, anh còn giúp em làm việc nhà, chăm con, em xem có ông chồng nào như vậy không?”
“Vậy mà em vẫn không thấy đủ?”
Ngày nào em cũng cãi mẹ anh, kiếm chuyện với anh, suốt ngày soi mói bắt bẻ, còn suốt ngày dạy con mấy cái lý lẽ vớ vẩn, anh đã nhẫn nhịn lắm rồi. Người khác thì chịu nổi em chắc?”
Thật ra, tôi đã đoán trước sẽ có kết cục này.
Còn lý do mà anh ta không chịu ly hôn thì cũng đơn giản thôi — vì tôi có hộ khẩu Bắc Kinh.
Tôi là người gốc Bắc Kinh, từ nhỏ bố mẹ đã ly hôn, mẹ tôi nuôi tôi một mình.
Tuy là người bản địa, nhưng nhà tôi cũng chỉ thuộc dạng bình thường, sống trong một căn nhà nhỏ khoảng 40 mét vuông ở khu ngõ cũ của Bắc Kinh, hai mẹ con chen chúc sống qua ngày.
Từ khi mẹ tôi tái hôn, bà đã chuyển đến sống cùng dượng.
11
Có lẽ vì lớn lên trong gia đình đơn thân, nên tôi luôn khát khao có một cuộc hôn nhân trọn vẹn.
Thậm chí, tôi từng có một kiểu “ám ảnh” với sự hoàn mỹ của hôn nhân.
Sau vài năm đi làm, tôi quen Tống Trạch Minh trong một buổi tụ họp bạn bè. Anh ta lớn hơn tôi hai tuổi, học đại học ở Bắc Kinh rồi ở lại đây làm việc.
Lúc mới bắt đầu, anh ta rủ tôi đi ăn, xem phim, dần dần tôi nhận ra hai chúng tôi rất hợp nhau, chuyện gì cũng có thể nói, thế là tự nhiên thành người yêu.
Ngay từ khi mới quen, Tống Trạch Minh đã nói rõ anh ta muốn ở lại Bắc Kinh, tôi cũng hoàn toàn ủng hộ.
Dù gì thì ai cũng muốn vươn lên, mà anh ta bên tôi thì sau này cũng được hưởng phúc lợi tốt hơn, chuyện học hành của con cái cũng dễ dàng hơn.
Mẹ tôi biết chuyện thì đưa ra một yêu cầu: Tống Trạch Minh phải mua nhà ở Bắc Kinh thì bà mới đồng ý cho tôi cưới.
Tất nhiên, tôi cũng không phải kiểu “yêu mù quáng”. Dù có yêu, tôi vẫn hiểu mẹ nói vậy là vì lo cho tôi.
Lúc tôi nói với anh ta, Tống Trạch Minh vui vẻ đồng ý.
Anh ta nói tiền tiết kiệm mấy năm đi làm cộng với tiền bố mẹ hỗ trợ, anh ta đã đủ tiền cọc mua nhà.
Tuy nhiên, anh ta cũng bảo có điều hơi khó: tiền bố mẹ cho là mồ hôi nước mắt của họ, nên mẹ anh ta có thể sẽ không đồng ý cho tôi đứng tên cùng.
Lúc đó tôi cũng rộng lượng, nói là mình hiểu. Cả hai gia đình đều không dư dả gì, nhà ở Bắc Kinh dù ngoại ô cũng là một khoản cực lớn.
Hồi đó đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng, ai mà ngờ sau này lại thế này, càng không nghĩ đến chuyện vừa cưới đã phải tính đường ly hôn.
Thế là sau một năm yêu nhau, tôi và Tống Trạch Minh kết hôn, rồi sinh con gái – Viên Viên.
12
Không trải sự đời, sao hiểu lòng người.
Làm gì có cuộc sống nào hoàn hảo tuyệt đối, sống chẳng phải chỉ là quá trình thử và sai thôi sao?
Tất nhiên, cho dù chọn sai, cũng không cần phải mãi mắc kẹt ở chỗ cũ, tự trách mình. Bắt đầu lại là được.
Lần này, tôi quyết định dứt khoát buông bỏ, kết thúc cuộc hôn nhân đầy thất vọng này.
Sau khi bố mẹ chồng quay về, giống như Tống Trạch Minh, họ cũng đến đánh vào tình cảm trước: “Tiểu Thiên à, mấy năm nay Trạch Minh đối xử với con tốt thế còn gì, sao chỉ vì chuyện nhỏ mà đòi ly hôn? Đừng có suy nghĩ cực đoan như vậy.”
“Con gả vào nhà này, tụi ta cũng coi con như con gái ruột. Không phải tự khen đâu, nhưng ta thấy còn đối xử với con tốt hơn cả mẹ ruột con đấy.”
“Con cũng 35 rồi, thật sự ly hôn rồi thì còn tìm được ai tốt hơn nữa đâu? Trạch Minh nhà ta công việc ổn định, người thì thật thà lương thiện, con sống với nó là sướng nhất rồi còn gì.”
Tôi không lay chuyển.
Thấy nói nhẹ không ăn thua, bố mẹ chồng lập tức trở mặt, gào lên đuổi tôi ra khỏi nhà họ.
Tôi thu dọn đồ đạc, dọn về nhà mẹ đẻ, chính thức thể hiện lập trường không thể cứu vãn.
Tống Trạch Minh còn gửi tôi một tin nhắn WeChat: “Tôi khuyên cô suy nghĩ lại đi, đừng có mong tôi sẽ cầu xin cô quay về.”
Tôi thật sự cạn lời. Anh ta lấy đâu ra tự tin vậy trời?
Vì tôi biết chuyện này sẽ không thể giải quyết trong ngày một ngày hai, cũng không đoán được Tống Trạch Minh sẽ dây dưa bao lâu, nên tôi đã tìm một người bạn là luật sư để chuẩn bị nộp đơn ly hôn ra tòa.
Sau đó, tôi tiếp tục đi làm, tan ca, ăn uống, tụ tập bạn bè như thường.
Không còn những chuyện lặt vặt trong gia đình làm phiền, tâm trạng tôi cũng nhẹ nhõm hẳn.
Công ty tôi nằm ở vòng hai nội đô Bắc Kinh, trước đây đi làm phải mất ít nhất một tiếng rưỡi, chỉ riêng đoạn đường thôi đã thấy kiệt sức.
Giờ chuyển về nhà mình, không những khỏi phải còng lưng làm việc nhà, mà đi làm cũng chỉ cần đạp xe 20 phút là tới – tiết kiệm thời gian, tiết kiệm sức, lại còn bảo vệ môi trường.
Trong quãng thời gian sau đó, Tống Trạch Minh và mẹ chồng đều không liên lạc với tôi, thậm chí ngay cả con gái cũng không tìm đến tôi.
Tôi tự hỏi mình có lỗi gì với con gái không? Câu trả lời là không. Tôi đã bỏ tiền, bỏ thời gian, cũng dành tình yêu cho con bé.
Chuyện ba lần bảy lượt, từ vụ cái bánh đến chuyện tôi ngất xỉu, tôi đều có thể bỏ qua.
Nhưng lần này, tôi quyết sẽ ly hôn với Tống Trạch Minh. Nếu Viên Viên muốn sống cùng tôi, tôi vẫn sẽ yêu thương con bé như trước.
Còn nếu con chọn rời đi, vậy thì từ nay mỗi người một ngả.
13
Trước khi phiên tòa ly hôn chính thức bắt đầu, nhân viên tòa án đã tiến hành hòa giải giữa tôi và Tống Trạch Minh.
Trong buổi hòa giải, Tống Trạch Minh tỏ vẻ ăn năn, giả vờ xin lỗi tôi, hứa rằng sau này sẽ không động tay động chân nữa. Tôi không thèm để ý đến anh ta, buổi hòa giải vì thế mà thất bại.
Cuối cùng, thấy tôi cứ lạnh lùng như vậy, Tống Trạch Minh giận dữ ném lại một câu: “Khưu Thiên, tôi chắc chắn sẽ không ly hôn! Nếu cô không chịu về nhà, thì đừng hòng đụng đến tiền bạc hay con gái nữa.”
Tôi cười lạnh một tiếng: “Ha, cuối cùng cũng lộ mặt thật. Nói cho nhiều, cũng chỉ vì tiền thôi.”