Chương 7
CON ĐƯỜNG KHÔNG CẦN QUAY ĐẦU
Ở nhà toàn thời gian.
Nghĩa là chỉ có tôi tiếp xúc với con nhiều nhất.
Không cho thuê bảo mẫu.
Vì “con do mẹ tự chăm mới thân”.
Không cho tôi đi làm.
Vì “Điềm Điềm còn nhỏ, không thể xa mẹ”.
Tôi bị nhốt trong một chiếc lồng được thiết kế vô cùng tinh vi.
Thế mà suốt thời gian đó tôi vẫn nghĩ mình đang được quan tâm.
A Dao giúp tôi hẹn một luật sư.
Luật sư Phương chuyên xử lý các vụ hôn nhân gia đình.
A Dao mất cả buổi mới chọn được người có tỷ lệ thắng kiện cao nhất.
Trong cuộc gọi video, sau khi xem xong toàn bộ tài liệu, luật sư Phương đẩy gọng kính lên rồi nói:
“Không chỉ thắng đâu.”
“Mà anh ta sẽ thua rất thảm.”
“Ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, tẩu tán tài sản chung, cố ý gây tổn thương cho trẻ vị thành niên, cùng mẹ ruột âm mưu vu khống người khác.”
“Chỉ cần một trong số đó thôi cũng đã đủ nghiêm trọng. Huống hồ là bốn việc cộng lại.”
Cô vừa xem hồ sơ vừa bấm máy tính.
“Khoản tiền đặt cọc hai trăm tám mươi nghìn tệ có thể đòi lại.”
“Nếu chứng minh được căn nhà đó được mua bằng tài sản chung thì dù đứng tên người thứ ba, cô vẫn có quyền yêu cầu phân chia lợi ích liên quan.”
“Cộng thêm bồi thường tổn thất tinh thần và quyền nuôi con.”
“Những thứ đó gần như chắc chắn thuộc về cô.”
Cô dừng lại một chút rồi nói thêm:
“Còn về tội cố ý gây thương tích, nếu viện kiểm sát khởi tố, anh ta có thể đối mặt với mức án từ một đến ba năm tù.”
“Nạn nhân lại là một đứa trẻ mới hai tuổi. Tòa án sẽ không xử nhẹ.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi, A Dao hỏi:
“Cậu ổn chứ?”
Tôi đáp là không.
Nhưng rồi lại nói:
“Giúp mình điều tra thêm một việc.”
“Tháng trước Trần Ngạn có vay em họ anh ta ba mươi nghìn tệ, nói là để đăng ký lớp giáo dục sớm cho Điềm Điềm.”
“Cậu giúp mình hỏi xem số tiền đó có thực sự dùng cho lớp học không.”
Chiều hôm đó, A Dao đã mang câu trả lời đến.
Em họ Trần Ngạn xác nhận có cho vay tiền.
Nhưng chưa từng thấy bất kỳ hóa đơn hay biên lai nào của lớp học.
Sau đó chính anh ta cũng thử kiểm tra.
Kết quả phát hiện ba mươi nghìn tệ đã được chuyển vào một tài khoản khác của Quý Vy Vy.
Dùng để trả tiền vay mua căn nhà kia.
Cộng với hai trăm tám mươi nghìn tệ trước đó.
Và thêm ba mươi nghìn tệ này.
Tổng cộng, anh ta đã lấy khỏi cuộc hôn nhân của chúng tôi ba trăm mười nghìn tệ.
Dùng số tiền đó để mua nhà cho người phụ nữ khác.
Trả nợ nhà.
Xây dựng tổ ấm mới.
Thế nhưng ở nhà, anh ta lại thường nói:
“Tháng này chi tiêu hơi nhiều, hay mua loại sữa bột rẻ hơn một chút đi.”
Có lần xe đẩy của Điềm Điềm bị hỏng.
Tôi muốn đổi chiếc mới.
Anh ta nói:
“Dùng tạm thêm đi, có phải không đẩy được nữa đâu.”
Anh ta tiếc tiền mua xe đẩy cho con gái.
Nhưng lại không tiếc ra tay với chính con bé.
Tôi mở ứng dụng ghi chú, lập một bảng thống kê toàn bộ các khoản tiền và đường đi của chúng.
Ở dòng cuối cùng, tôi viết một câu:
“Trần Ngạn, những gì anh nợ tôi trong đời này, tôi sẽ đòi lại không thiếu một đồng.”
Sau khi vụ án được chuyển sang giai đoạn tố tụng, tiến độ diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Viện kiểm sát truy tố Trần Ngạn với các tội danh:
Cố ý gây thương tích (nạn nhân là trẻ vị thành niên) và vu khống, hãm hại người khác.
Mẹ chồng tôi với tư cách đồng phạm cũng bị truy tố cùng vụ án.
Ngày mở phiên tòa, trời lất phất mưa.
Trần Ngạn mặc áo của trại tạm giam, ngồi trên ghế bị cáo.
Ánh mắt anh ta trống rỗng.
Người gầy đi trông thấy so với trước đây.
Mẹ chồng ngồi ở phía bên kia.
Trong lúc thẩm phán đọc cáo trạng, bà ta luôn cúi đầu.
Nhưng giữa chừng, Trần Ngạn ngẩng đầu lên một lần, nhìn về phía hàng ghế dự khán.
Tôi biết anh ta đang tìm tôi.
Tôi không nhìn lại.
Tôi nhìn thẩm phán.
Nhìn kiểm sát viên.
Nhìn từng chứng cứ được trình chiếu lên màn hình lớn.
Đoạn video đó được phát trước tòa.
Cả phòng xử án yên lặng đến đáng sợ.
Trên màn hình, Trần Ngạn ngồi xổm trước cửa phòng ngủ, nắm lấy cánh tay nhỏ của Điềm Điềm rồi siết mạnh các ngón tay lại.
Điềm Điềm há miệng bật khóc.
Ngay lập tức bị anh ta dùng tay còn lại bịt miệng.
Ở hàng ghế dự khán, có người hít mạnh một hơi lạnh.
Có người nhỏ giọng chửi:
“Đồ súc sinh.”
Đoạn video chỉ dài một phút hai mươi bảy giây.
Nhưng trong phòng xử án, nó dài như cả một thế kỷ.
Sau khi đoạn video kết thúc, giữa khoảng lặng bao trùm, mẹ chồng bỗng quay đầu nhìn Trần Ngạn rồi thấp giọng nói một câu.
Giọng không lớn.
Nhưng viên cảnh sát tư pháp ngồi hàng đầu đã nghe thấy.
“Có chút chuyện vậy mà cũng làm không xong.”
Không phải:
Chúng ta sai rồi.
Mà là:
Tại sao ngay cả việc hãm hại người khác mà mày cũng làm không nên hồn?
Câu nói đó được ghi lại nguyên văn trong biên bản phiên tòa.
Bốn ngày sau, bản án được tuyên.
Trần Ngạn phạm các tội:
Cố ý gây thương tích và vu khống, hãm hại người khác.