Chương 2
Nam chính bị tôi tát tới tấp vào mặt
Nhưng khi thấy mặt Phó Vân Niên đầy vết thương, anh ấy chẳng mảy may thương hại.
Trái lại là tôi — trông tôi mới thật sự thảm: giống như một bông hoa trắng mong manh đang lay lắt trong gió.
Tôi thấy anh ấy đang nhìn mình, liền nghiêng đầu nhẹ một chút để lộ cái cổ trắng ngần đầy dấu vết và gương mặt nghiêng xinh xắn.
Tôi nhẹ nhàng nói: “A... đừng nhìn mà...”
Anh cảnh sát lập tức nổi giận.
Quay sang mắng Phó Vân Niên không thương tiếc:
“Người ta là con gái còn không than một câu! Anh là đàn ông mà hét ầm lên cái gì?!”
“Nhìn qua là biết ai bị nặng hơn rồi!”
“Anh là gì của cô ấy? Khai thật đi, không thì theo tôi về đồn!”
Tôi càng nhìn anh ấy càng thấy anh ấy soái khí ngút trời — chính trực, nghĩa hiệp, dám đứng lên chống lại bất công.
Trời ơi, tôi đổ rồi!
Tôi không kìm được, hỏi luôn:
“Anh ơi, anh bao nhiêu tuổi rồi? Tên gì vậy? Cho em xin số điện thoại với được không?”
“Em mới mười tám tuổi, chưa từng có bạn trai đâu...”
Tôi còn chưa nói xong, Phó Vân Niên đã nổi điên, chạy lại đẩy tôi một cái thật mạnh.
May mà tôi từ nhỏ đã luyện võ, đứng vững như núi, nếu không là té rồi.
Nhưng thấy anh cảnh sát còn đứng cạnh, tôi liền giả vờ yếu đuối, lảo đảo rồi nhào vào lòng anh ấy.
Mặt tôi đập thẳng vào ngực anh cảnh sát — một khối cơ săn chắc dưới lớp áo đồng phục.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, giả vờ ngại ngùng: “Xin lỗi nha...”
Rồi quay sang trừng mắt với Phó Vân Niên: “Anh muốn bị đánh nhẹ hay đánh nặng đây?”
Phó Vân Niên bắt đầu cuống thật sự.
“Nguyệt Nguyệt, em tỉnh lại đi! Em 22 tuổi rồi, không phải 18 đâu!”
“Với lại, anh là chồng em đấy! Em dám tán tỉnh người khác trước mặt anh, coi anh là không khí à?!”
Tôi ngớ người: “Ơ... mình kết hôn rồi à?”
Phó Vân Niên hừ lạnh, ném hai quyển sổ kết hôn xuống trước mặt tôi.
Tôi mở ra xem — đúng là tên anh ta và tên nguyên chủ.
Tôi lập tức ôm chặt lấy hai cuốn sổ:
“Tốt quá! Mấy cái này không thể để mất đâu, còn phải dùng để ly hôn nữa, làm lại phiền lắm...”
Rồi tôi quay sang anh cảnh sát: “Anh chờ em nha, em ly hôn xong sẽ tìm anh liền đó!”
Pha vừa rồi của tôi khiến anh cảnh sát đẹp trai cũng phải "hụt hơi".
Anh ấy che miệng ho liên tục, tay chỉ vào ngực ra hiệu: "Camera đang ghi hình nha!"
“Khụ khụ khụ...”
Cuối cùng, anh ấy không cho tôi số điện thoại, nhưng tôi vẫn kịp biết tên — Họ Trịnh, tên là Trịnh Chinh.
Trịnh Chinh mắng cả tôi lẫn Phó Vân Niên một trận:
“Vợ chồng cãi nhau là chuyện gia đình, bên tôi chủ yếu giảng hòa. Hai người chỉ bị thương ngoài da, không cần lập án đâu.”
Anh quay sang Phó Vân Niên: “Là đàn ông mà đánh vợ là bạo lực gia đình, anh biết không?!”
Phó Vân Niên tức nổ đom đóm: “Không phải tôi đánh cô ấy, là cô ấy đánh tôi!”
Trịnh Chinh: “Vợ chồng ấy mà, đầu giường cãi nhau, cuối giường lại hòa.”
Tôi đỏ mặt nói nhỏ: “Tụi em mới cưới hôm nay, còn chưa ngủ chung nữa...”
Phó Vân Niên lại gào lên: “Tần Nguyệt Nguyệt! Em điên rồi à?!”
Ừ thì, tôi điên đấy, rồi sao?
Tôi — một cô gái vừa tròn 18, có tuyệt học gia truyền, mơ làm người tốt đi cứu thế giới, tự dưng ngủ dậy phát hiện mình đã 22 tuổi, còn là vợ của cái tên nam chính tra nam siêu cấp như Phó Vân Niên.
Tôi không phát điên mới lạ!
Mà anh ta thì 28 tuổi rồi! Tôi không thích đàn ông hơn mình cả chục tuổi đâu!
06
Trịnh Chinh dặn dò đôi ba câu, thấy chúng tôi có vẻ yên ổn thì rời đi.
Phó Vân Niên chắc thấy cãi nhau không ăn thua, bèn đổi chiêu, tỏ ra nghiêm túc muốn “nói chuyện đàng hoàng”:
“Tần Nguyệt Nguyệt, đừng làm loạn nữa. Dù em có làm gì, anh cũng sẽ không yêu em.”
Tôi nhún vai: “Vừa hay, tôi cũng không yêu anh.”
“Chia tay đi!”
Câu nói làm Phó Vân Niên á khẩu.
“Em... em không phải nói là yêu anh sao? Chỉ cần anh chịu cưới em, em cái gì cũng chịu?”
Ờ thì, câu đó là nguyên chủ nói, không phải tôi.
Tôi bực rồi: “Thì sao? Anh chẳng nói là cưới tôi nhưng không đụng vào tôi, thế mà còn bóp cổ tôi?”
“Anh đã thất hứa trước, thì đừng trách tôi!”
Phó Vân Niên tức gần xỉu: “Anh nói không đụng, không phải kiểu đó!”
Tôi bịt tai, hét luôn: “Tôi không nghe, tôi không nghe, tôi không nghe!”
“Tóm lại là anh đánh tôi, nên tôi muốn ly hôn! Đồ vũ phu!”
Phó Vân Niên đỏ bừng mặt, tức đến nỗi suýt thổ huyết.
“Tần Nguyệt Nguyệt! Trong hai ta, ai mới là người bạo lực hả?!”
“Được, em đòi ly hôn cũng được. Nhưng còn chuyện truyền máu cho Thiên Thiên, em đã hứa rồi, không định lật kèo đấy chứ?”
“Anh xin em đấy, em không đi, cô ấy sẽ chết...”
Tôi chán ngán loại nam chính yêu mù quáng kiểu này. Thiên Thiên là tự ngã cầu thang, chỉ bị xước da nhẹ thôi mà, ai cần truyền máu chứ?
Chỉ có nhà họ Tần với tên Phó Vân Niên não cá vàng mới tin thật.
Tôi nhếch mép cười lạnh:
“Muốn chết thì chết lẹ đi! Tôi còn bỏ hai trăm nghìn tổ chức tang lễ, ăn uống linh đình luôn!”
Lời này như dao cứa vào tim Phó Vân Niên.
“Cô... Tần Nguyệt Nguyệt, không ngờ cô lại độc ác đến vậy!”
Tôi phá lên cười: “Tôi còn đánh anh mà, giờ mới biết tôi độc ác hả?”
“Hay là tôi đánh chưa đủ mạnh? Có muốn ăn thêm trận nữa không?”
“Nhưng nhớ là đừng đánh lại nhé, đánh lại là hai bên đánh nhau, lúc đó anh không đi méc công an được nữa đâu~”
Phó Vân Niên nhìn tôi, tay ôm ngực, tay kia chỉ vào tôi, người run rẩy.
Tôi nghiêng đầu, hỏi thăm tử tế:
“Sao vậy? Tay run dữ vậy? Hay bị Parkinson rồi?”
Phó Vân Niên hít sâu một hơi, rồi cuối cùng cũng buông xuôi, nhắm mắt lại nói một câu:
“Cút!”
Tôi giơ tay túm lấy cổ áo Phó Vân Niên, lôi thẳng anh ta từ trên giường dậy, quẳng ra ngoài cửa.
“Cút!”
Phó Vân Niên tưởng tôi đã quá đáng lắm rồi, ai ngờ tôi còn hơn thế.
“Đây là nhà tôi! Mẹ tôi chuẩn bị cho chúng ta làm phòng tân hôn!”
Tôi gật đầu: “Ờ đúng, nhưng tối nay tôi không có chỗ ngủ.”
Vỗ vai anh ta một cái: “Ngoan, ai nắm đấm to thì người đó quyết định.”
“Anh ngủ phòng khách.”
Sau đó, tôi đóng sập cửa ngay trước mặt anh ta, rầm!