Chương 3

Người Thuộc Về Em

Khi tôi vén tóc ra khỏi mặt, tôi nhìn thấy Hách Chinh đang đứng trên hành lang tầng thượng của dãy nhà học.

Anh đứng nơi cuối hành lang, hai tay đặt nhẹ lên lan can, lặng lẽ nhìn về phía tôi bằng đôi mắt sâu thẳm, chân mày sắc nét.

Tôi nhìn anh.

Rồi cúi đầu xuống, mỉm cười đáp lại lời tỏ tình của Phó Yến: “Được thôi.”

Cho đến khi Phó Yến hôn lên má tôi, tôi ngước mắt lên, hành lang nơi cuối con đường đã không còn bóng dáng người kia.

Chỉ còn những cành cây, bị gió quật mạnh lay động không ngừng.

Thu hồi suy nghĩ.

Trong phòng, đồ đạc của tôi gần như đã được chuyển đi hết.

Khung ảnh có hình chụp chung của tôi và Phó Yến rơi xuống đất.

Tôi mang giày cao gót bước qua, khung kính vỡ tan thành hàng trăm mảnh vụn.

Anh ta chưa chết, nhưng với tôi giờ coi như đã chết rồi.

Tôi bước ra khỏi nhà họ Phó, sau lưng, mẹ Phó Yến vẫn không ngừng mắng chửi theo bóng lưng tôi.

“Đi rồi thì đừng quay lại! Đến Thanh Minh cũng không được phép đến mộ con trai tôi!”

【Bà già này sợ nữ chính quay lại giành tài sản, trong khi nhà nữ chính giàu sặc mùi tiền, chả thèm mấy đồng bạc cắc của nhà bà đâu nhé】

【Con trai bà là hoàng đế chắc? Quét mộ mà làm như ban ân huệ cho người khác, chó còn không buồn quét!】

“Bác gái, bớt nói vài câu đi.” – Tống Duy khuyên.

Anh và Lục Phong tiễn tôi ra cửa: “Chị dâu, cần gì thì cứ nói nhé.”

“Không cần đâu, tôi muốn yên tĩnh một mình.”

“Thật ra chị dâu nói cũng đúng” Lục Phong lại mở lời: “biết đâu anh Yến còn sống cũng nên, cảnh sát vẫn chưa tìm thấy thi thể anh ấy mà. Có khi chờ thêm một thời gian sẽ có tin tốt.”

【Nam chính sợ nữ chính dọn ra rồi sẽ nghĩ quẩn, nên nhờ mấy anh em ở lại rải chút hi vọng, dỗ ngọt cô ấy】

【Ai mà ngờ được nữ chính biết rõ chân tướng từ lâu rồi, nhìn ba tên hề này đúng là nhảm nhí hết mức】

Thực ra tôi cũng có vài căn nhà, nhưng tất cả đều đang cho thuê.

Tôi không muốn vì chuyện riêng mà làm khó người khác, nên đã đồng ý với đề nghị của Hách Niệm, chuyển tạm đến căn biệt thự không người ở của nhà họ Hách.

Lúc Hách Niệm đưa chìa khóa cho tôi, tôi hỏi: “Anh cậu có về bất ngờ không?”

“Không đâu, mới đây mình còn hỏi rồi, anh ấy nói chưa có ý định về lại.”

“Dù có về thì anh ấy cũng chẳng mấy khi ở căn đó, toàn về nhà cũ thôi. Cậu cứ yên tâm mà ở.”

5

Tôi trùm chăn ngủ liền hai ngày hai đêm, mắt cũng đã bớt sưng.

Buổi tối, Hách Niệm rủ tôi ra quán bar uống chút rượu.

Mới uống được vài ly, tôi đã thấy Lục Phong và đám người của anh ta.

Tôi không muốn chào hỏi gì bọn họ, giả vờ không thấy mà quay đầu sang hướng khác.

Khoé mắt vẫn lén thấy anh ta rút điện thoại, chụp nghiêng một tấm ảnh của tôi rồi gửi cho Phó Yến.

“Anh Yến, tình cờ gặp chị dâu đang đi uống rượu giải sầu ở bar, em có nên qua an ủi vài câu không?”

“Ừm, chuyện này đúng là tôi làm không phải, khiến cô ấy phải chịu ấm ức rồi.”

Lục Phong cất điện thoại, bắt đầu bước về phía tôi.

Nhưng mới đi được nửa đường, Phó Yến lại nhắn thêm một tin:

“Thôi bỏ đi, đừng làm gì thêm. Để cô ấy nếm trải cảm giác mất tôi, sau này tôi 'sống lại' cô ấy mới càng biết trân trọng tôi hơn, đúng không?”

“Cũng phải, đúng là anh Yến suy nghĩ chu toàn thật.”

“Cậu giúp tôi để mắt đến cô ấy một chút, bar đông người, đừng để cô ấy gặp chuyện không hay.”

Bình luận hiện ra:

【Đừng~ để~ cô~ ấy~ gặp~ nguy~ hiểm~ loopy giơ tay mặt mỉa mai.jpg — câu này nói để dỗ bạn thân thì còn được, tự mình cũng tin thì đúng là hài thật đấy!】

【Có anh nào dám chơi lớn một cú plot twist kiểu... giả chết mà hóa thật chết luôn không? Hù tụi này một phát cho tỉnh luôn đi!!】

Tống Duy cảm thán: “Bao giờ tôi mới gặp được một người vừa si tình, vừa xinh đẹp, lại có gia thế khủng như Trì Duệ nhỉ, bảo tôi chết vì cô ấy tôi cũng cam lòng.”

Lục Phong liếc mắt nhìn anh ta: “Biết đâu bây giờ cậu tranh thủ cướp chị dâu khỏi tay anh Yến thì lại có cơ hội đấy.”

“Không dám đâu, anh Yến mà biết chắc đấm tôi vỡ đầu mất.”

Mấy năm yêu Phó Yến, không thiếu bạn bè anh ta từng âm thầm tán tỉnh tôi.

Sau khi biết chuyện, Phó Yến lập tức cắt đứt quan hệ với mấy người đó.

Nhưng kiểu chiếm hữu rẻ tiền đó, không đồng nghĩa với sự chung thuỷ.

Lúc này, điện thoại hiện thông báo.

Bạn vừa xem tài khoản "Nhiều Phó Phó Trân Trân" đăng video mới ~

“Vlog: Còn 23 ngày nữa là kim chủ về nước, hôm nay anh ấy dẫn mình đi xem cực quang~”

Dân mạng thi nhau bày tỏ đau lòng trong phần bình luận:

“Kim chủ sao lại phải về nước chứ, không thể ở bên bạn mãi à?!”

Tống Trân Trân trả lời: “Mình chỉ ham tiền và cơ thể anh ấy thôi mà~ Anh ấy ở với mình một tháng rồi còn phải về nước đi cưới vợ đó, lúc đó mình lại đi tìm mục tiêu tiếp theo thôi~”

Cư dân mạng gào khóc: “Chết tiệt, sao ngược thế này, đau lòng muốn chết!”

“Ghét mấy kiểu hôn nhân không có ranh giới rõ ràng ghê, cho tôi huỷ hôn đi!!”

Bình luận:

【Tiểu tam đóng vai ngầu lòi quá ha, trong khi nam chính về nước không bao lâu là cô ta cũng lập tức quay về theo liền.】

【Đúng rồi, còn cố tình lấy thân phận em họ của Phó Yến để dọn vào nhà họ Phó, ngang nhiên ra vào phòng tân hôn nữa.】

【AAA tài xế xe container: Ra quốc lộ đi, tao có việc muốn nói với tụi bây.】

Hai ngày nay, tôi liên tục lặp đi lặp lại việc xem video của cô ta.

Quá trình đó giống như cầm một con dao nhỏ, từ từ móc Phó Yến ra khỏi tim mình.

Đau đấy, nhưng hiệu quả, nỗi buồn dần bị thay thế bởi sự ghê tởm.

Giờ nhìn lại những hình ảnh hai người họ ân ái trong video, tôi chỉ còn cảm giác như người vừa thoát chết.

Thích phô bày hạnh phúc trước bàn dân thiên hạ đến thế cơ à?

Vậy thì, tôi thật sự muốn giúp hai người đạt được ước nguyện đó.

Tôi gửi tài khoản cô ta cho một người bạn làm truyền thông: “Tôi có tin nóng đây, cậu có muốn không?”

Tôi uống thêm vài ly nữa ở bar.

Khi về đến nhà thì trời đã khuya.

Cơn say khiến đầu óc mơ màng, tôi không để ý tới vài thay đổi nhỏ trong căn nhà.

Loạng choạng bước lên lầu hai, rửa mặt xong thì tôi đã buồn ngủ đến mức không chịu nổi.

Tôi đẩy cửa phòng, chẳng buồn bật đèn, chui thẳng vào chăn.

Nhưng... chăn ấm đến kỳ lạ.

Tay vừa chạm vào, tôi liền sờ trúng một thân thể nóng rực và rắn chắc, một tiếng rên trầm bật lên từ người đàn ông trong chăn.

Tôi lập tức bật dậy, nhưng tay đã bị anh ta giữ chặt lại, đè lên giường: “Ai?”

“Pạch!” – đèn bật sáng.

Trước mắt tôi là lồng ngực trắng như ngọc của một người đàn ông.

Bình luận nổ tung:

【Cái góc nhìn này cứu tôi đi, phản diện nhà ông nội gì mà body dữ dội vậy trời!】

【Nữ chính còn chần chừ gì nữa, nhào vô liền đi chứ!!】

Ánh sáng khiến anh ta hơi nheo mắt lại. Khi nhìn rõ là tôi, ánh mắt anh thoáng khựng lại.

← → Phím mũi tên để chuyển chương