Chương 4
Người Thuộc Về Em
“Trì Duệ?”
Tôi mất hai giây, mới nhận ra người đàn ông trước mặt chính là Hách Chinh – cậu thiếu niên năm ấy.
“Anh làm tôi đau đấy, Hách Chinh.”
Lập tức tay tôi được thả ra.
Anh khẽ nuốt xuống một ngụm nước bọt, kéo tấm chăn mỏng bên cạnh phủ lên người tôi.
Lúc cúi đầu, tôi mới nhận ra dây áo ngủ đã tụt khỏi vai từ lúc nào.
Hách Chinh bước xuống giường, tôi thấy tai anh đỏ ửng, anh quay lưng lại, mặc áo sơ mi và quần dài vào.
Trước kia tôi từng đi nhầm phòng, nhưng cửa phòng này lúc đó luôn khoá.
Vặn không ra thì biết là đi nhầm.
Chỉ có đêm nay, cửa không khoá, tôi mới vô tình đi thẳng vào như vậy... và còn...
“Hách Niệm bảo tôi đến ở tạm ở đây, tôi chưa quen thuộc lắm nên đi nhầm phòng.”
Hách Chinh quay lại nhìn tôi.
Anh mặc áo sơ mi vội, chỉ cài mấy nút dưới, để lộ xương quai xanh trắng lạnh và cơ ngực rõ ràng phía dưới. Ánh mắt anh thản nhiên quét qua tôi:
“Ừ, cô cứ ở lại. Tôi về nhà cũ đây.”
6
【Bề ngoài thì phản diện lạnh lùng nói: Tôi về nhà cũ đây~~ Nhưng bên trong thì gào thét điên cuồng: Mau giữ tôi lại đi!】
【Không dám tưởng tượng nếu phản diện mặc vest ôm nữ chính vào lòng, rồi hôn sạch nước mắt nơi khóe mắt cô ấy thì tôi phát điên mất thôi!】
【Có đó các chị em ơi, có thật đó nha, nguyên tác đúng là có đoạn này luôn! Nữ chính cãi nhau với tra nam rồi bỏ nhà đi, bị phản diện đã “hắc hóa” nhặt về, nhốt trong biệt thự của mình. Lúc hôn nữ chính còn bị ăn bảy, tám cái bạt tai nữa cơ, đọc mà sướng rơn luôn...】
Tôi nghi ngờ mấy bình luận kia đang tưởng tượng quá đà.
Nhưng cũng không có bằng chứng phản bác.
Ánh mắt Hách Chinh nhìn tôi hoàn toàn không có cảm xúc gì, mà phản ứng đầu tiên khi biết tôi ở đây cũng là... lập tức muốn về nhà cũ.
Nhốt tôi à? Không giống việc anh ta sẽ làm.
“Tối rồi, anh không cần phải về đâu. Dù sao đây cũng là nhà của anh mà.”
Động tác đeo đồng hồ của Hách Chinh khựng lại một chút.
Tôi nói tiếp: “Xin lỗi vì đánh thức anh, tôi về phòng đây.”
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Tôi cứ nghĩ Hách Chinh đã rời đi.
Bước ra khỏi phòng lại thấy anh đang ngồi bên bàn ăn, ngẩng mắt nhìn tôi: “Chào buổi sáng.”
Khuôn mặt non nớt, ngông cuồng ngày xưa của Hách Chinh dường như đang hòa làm một với người đàn ông lạnh lùng, điềm tĩnh trước mặt.
Tôi đón lấy ánh nhìn của anh, bước tới: “Chào buổi sáng, anh là... Hách Chinh?”
“...”
Anh nhếch môi cười nhẹ: “Đêm qua còn nhận ra tôi, sao sáng nay lại không nhớ rồi?”
“Tay anh khỏe thật đấy, cổ tay tôi vẫn còn đỏ lên này.”
Tôi giơ tay lên, chỗ cổ tay vẫn còn vết hằn đỏ nhạt.
“Xin lỗi” anh nói: “Đêm qua tôi tưởng là trộm.”
【Không phải trộm mà là đạo chích đấy anh ơi, còn là trộm trái tim cơ~】
【Anh cứ giả vờ tiếp đi, đêm qua nữ chính rời đi rồi thì ai là người nằm vật ra giường nơi cô ấy từng nằm hả, giả vờ mãi không mệt à =))】
Tôi thấy vành tai mình nóng lên.
“Cô có uống sữa không?” – Hách Chinh hỏi.
Tôi hơi đỏ mặt, đáp khẽ: “Có.”
Anh đưa cho tôi một chai sữa đã được làm nóng, rồi lại đẩy phần bánh croissant trên bàn tới: “Trợ lý sáng nay lỡ mua dư một phần.”
“Cảm ơn.”
“Dạo này tôi phải ở đây một thời gian, vì có một dự án mới gần khu này. Nếu cô thấy bất tiện thì...”
Tôi đáp: “Không sao, đây vốn là nhà của anh. Tôi sẽ dọn đi ngay khi tìm được nhà phù hợp.”
Tôi kể chuyện Hách Chinh đã quay về cho Hách Niệm.
Hách Niệm nhắn lại: “Tại mình đó, mình cũng không biết anh mình đã về nước. Hôm trước mình còn hỏi ảnh lúc nào về, ảnh còn bảo là sau Tết mới về cơ mà.”
Tôi trả lời: “Không sao đâu, mình chỉ muốn xác nhận thôi.”
Hách Niệm: “Mình có hỏi ông nội rồi, đúng là có dự án mới ở gần khu đó thật, mà là anh mình chủ động xin nhận nên mới qua đó ở luôn.”
Tôi: “Ừ, hiểu rồi~”
Ngày kia là sinh nhật tôi.
Ban đầu, tôi và Phó Yến đã hẹn sau khi kết hôn sẽ đi Maldives hưởng tuần trăng mật, tiện thể mừng sinh nhật tôi.
Giờ thì tất cả kế hoạch đều đổ vỡ.
Mẹ tôi gọi điện: “Bé cưng à~ Ngày kia mẹ đã đặt tiệc sinh nhật cho con ở khách sạn Vân Trì của nhà mình rồi đó, nhớ ăn mặc thật đẹp nha~”
Thực ra, cả mẹ và ba tôi đều không mấy tán thành chuyện tôi với Phó Yến.
Khi nghe tin Phó Yến qua đời, họ chỉ lặng lẽ chuyển cho tôi mấy chục vạn vào tài khoản, xem như an ủi.
Rất đơn giản, rất thẳng thắn.
Cúp máy xong, tôi thấy biểu tượng đỏ dưới WeChat nhấp nháy – là lời mời kết bạn từ Hách Chinh.
Tôi đồng ý.
Ảnh đại diện của anh là một vầng trăng khuyết giữa nền trời đêm đen đậm.
Tựa như một vết rách xé toạc màn đêm.
【Ảnh đại diện này ý nghĩa gì chắc không cần nói ra nữa đâu ha.】
【Hãy cùng vỗ tay cho người đàn ông này – người từng dùng QQ gửi link vài lần để thăm dò xem nữ chính có xóa mình chưa, người đã tìm ID WeChat của cô hàng trăm lần, và cuối cùng... cũng dám gửi lời mời kết bạn vào hôm nay!】
【vỗ tay rào rào~】
Tôi lướt xem trang cá nhân của anh, hầu hết là chia sẻ công việc.
Chỉ lác đác vài tấm ảnh đi tập gym, nhảy dù hay trượt ván – vài mẩu đời thường.
Hồi cấp ba...
Số cô gái theo đuổi Hách Chinh còn nhiều hơn cả Phó Yến.
Thiếu gia nhà họ Hách, con cưng trong giới thượng lưu Bắc Kinh, luôn là tiêu điểm của mọi sự chú ý.
Luôn khiến tôi nghĩ đến người cha đào hoa của mình – người mà quanh năm suốt tháng chẳng thiếu những bóng hồng vây quanh.
Từ khi Phó Yến tỏ tình với tôi, tôi hầu như không còn gặp Hách Chinh trong khuôn viên trường nữa.
Nghe nói anh đã chuyển sang học chương trình quốc tế và nộp đơn vào đại học ở nước ngoài.
Lúc đó tôi còn thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi tôi quen Phó Yến đủ lâu, hôn ước với Hách gia cũng tự nhiên bị hủy bỏ.
Nhưng giờ bình luận lại bảo rằng nếu tôi không trả lời tin nhắn, Hách Chiinh sẽ “hắc hóa”.
Nói anh ấy sẽ nhốt tôi, nói anh ấy đêm qua...
Nói chung là, tôi rất khó để gắn mấy từ đó với con người anh bây giờ.
7
Từ xa, Hách Chinh bước đến – vest cao cấp cắt may hoàn hảo, cổ áo mở nhẹ, toát lên vẻ quý ông nho nhã điềm đạm.
Bên cạnh anh là ông nội Hách, vừa trò chuyện vừa đưa mắt về phía tôi.
Cả hai cùng đi về phía tôi.
Hách Chinh mỉm cười: “Chúc mừng sinh nhật, Trì Duệ.”