Chương 5

Người Thuộc Về Em

Tôi cụng ly với anh: “Cảm ơn.”

Sau màn chào hỏi xã giao giữa hai bên gia đình, ông nội Hách cười tươi: “Hai đứa cứ từ từ trò chuyện thêm nhé.”

Tại khu vườn trên cao của khách sạn, tôi và Hách Chinh tách ra một chỗ riêng để nói chuyện về chuyện liên hôn.

Anh nói: “Nếu em không muốn, cũng không sao cả.”

【Ôi dào ôi, không muốn cũng không sao á? Không muốn mà có người đêm về phát điên thì sao đây?】

【Chứ ai là người hồi cấp ba thấy nữ chính đồng ý tỏ tình với người khác rồi âm thầm khóc ba ngày ba đêm hảaaa】

Tim tôi khẽ rung lên.

Rồi tôi mỉm cười, đưa tay ra: “Không đâu, em đồng ý mà. Hợp tác vui vẻ.”

Anh cụp mắt xuống, nắm lấy tay tôi.

Khoảnh khắc sau, anh khẽ kéo tay tôi, đưa tôi vào lòng mình.

Phía sau vang lên hàng loạt tiếng “tách” của máy ảnh, tôi nghe anh thì thầm bên tai:

“Nếu đã hợp tác, thì phải thân thiết một chút mới được.”

Tôi ngẩn người một lúc rồi mới phản ứng lại.

Vòng tay ôm lấy eo anh.

Cơ bụng nơi eo anh hơi siết lại, tôi nghiêng đầu, nhẹ nhàng dựa vào ngực anh.

Ống kính dừng lại ngay khoảnh khắc ấy.

8

Hai nhà chính thức chốt chuyện liên hôn giữa tôi và Hách Chinh.

Ngay trong đêm, bức ảnh chụp tại buổi tiệc đã leo lên top tìm kiếm.

Lễ đính hôn cũng được tổ chức ngay sau đó.

Khi buổi lễ kết thúc, tôi lại bắt gặp Lục Phong và Tống Duy.

Sắc mặt cả hai đều rất khó coi.

Vừa thấy tôi bước ra, hai người họ lập tức lao tới như thể muốn đòi lại công bằng cho ai đó.

【Thua rồi, nam chính đã cho hai tên này uống gì mà bám dai như ma vậy trời】

【Nữ chính không mời hai tên đó, không vào được cũng đành, mà còn đứng đợi lởn vởn ngoài cửa nữa chứ】

Lục Phong nhíu mày chất vấn: “Trì Duệ, anh Yến mới mất chưa bao lâu, cô đã vội tìm người thay thế rồi sao?”

Tôi cảm thấy buồn cười: “Người ta đã chết rồi, chẳng lẽ tôi phải thủ tiết cả đời cho anh ta à?”

“Thực ra anh ấy chưa...” – Tống Duy sốt ruột định nói thật.

Nhưng lại bị Lục Phong kéo tay ngăn lại: “Nhưng cô nhanh quá rồi đấy, cô không thấy có lỗi với anh ấy sao? Hơn nữa, cảnh sát vừa báo tin, nói có khả năng anh Yến vẫn còn sống, có thể anh ấy đang ở...”

“Dừng lại đi.” – Tôi cắt ngang lời.

“Nếu các anh cảm thấy có lỗi với anh ta như vậy, thế nếu anh ta thật sự sống sót quay về, các anh một làm vợ, một làm chồng nhỏ cho anh ta luôn đi, được không?”

Lục Phong nghẹn họng không nói nên lời: “Không phải là cô...”

Sau lưng tôi vang lên tiếng bước chân dồn dập, Hách Chinh cùng mấy vệ sĩ cao to đi tới.

“Có chuyện gì vậy?”

Tống Duy lập tức cúi đầu khúm núm: “Không có gì, không có gì cả, bọn tôi đến để chúc mừng thôi, đi thôi, Phong ca.”

“Không phải chứ, tôi cảm giác cô ấy biết hết mọi chuyện rồi ấy.”

Lục Phong: “Gọi điện báo cho anh Yến mau, bảo anh ấy về gấp, nếu để họ kết hôn rồi thì mọi chuyện chấm dứt thật rồi đấy!”

Tống Duy: “Thôi, anh gọi đi, chứ tôi không dám. Tôi vừa thấy tổng giám đốc Hách nhìn bọn mình từ xa mà lạnh cả sống lưng, ánh mắt như muốn giết người vậy. Anh không sợ chứ tôi sợ đấy.”

Tin tức Trì – Hách liên hôn đã lan truyền khắp thành phố A ngay trong đêm, lên cả hot search.

Ở tận châu Âu, Phó Yến tất nhiên cũng thấy.

Trong ảnh, Trì Duệ thân mật ôm lấy Hách Chinh, một người cúi đầu, một người ngẩng đầu, ánh mắt nhìn nhau như có điện.

Anh ta bật dậy khỏi giường, đẩy người con gái đang tựa vào ngực mình ra.

Tống Trân Trân cau mày: “Anh làm gì thế? Động tác mạnh như vậy...”

“Tôi phải về nước.”

Cô ta lập tức đỏ hoe mắt: “Chẳng phải nói sẽ ở lại thêm vài ngày nữa sao? Sao vậy, anh gấp gáp quay lại để chui vào cái lồng hôn nhân đó à?”

“Nếu không về ngay, vợ tôi sẽ bị người khác cưới mất.” – Phó Yến không ngẩng đầu, vừa nói vừa thu dọn hành lý: “Mối quan hệ giữa chúng ta cũng nên kết thúc rồi.”

Tống Trân Trân hừ lạnh: “Tin tức nói cô ta đã đính hôn rồi, chứng tỏ cô ta cũng chẳng yêu anh bao nhiêu. Anh lấy gì chắc chắn rằng cô ta sẽ không cưới người khác?”

Phó Yến không buồn giải thích: “Cô không hiểu gì cả, cô ấy không thể không có tôi.”

Tống Trân Trân biết cách chiều lòng anh ta, biết cách khiến anh ta vui vẻ, nhưng chỉ hợp để chơi bời, không hợp để cưới.

“Em sẽ về nước cùng anh.” – cô ta nói – “Anh yên tâm, em không bám lấy anh đâu. Gần đây em tăng thêm cả triệu fan rồi, có show hẹn hò mời em đấy, biết đâu em sẽ thành ngôi sao nổi tiếng.”

Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “hẹn hò”, hy vọng có thể kích thích chút cảm xúc nào đó từ anh ta.

Nhưng Phó Yến chẳng hề để tâm: “Ừ, tốt mà.”

Anh ta nhanh chóng thu dọn hành lý, mua vé máy bay về nước.

Trên đường tới sân bay, anh ta nghĩ thông suốt một điều: Trì Duệ chắc chắn là vì nghĩ anh đã chết, nên mới buông bỏ mà đồng ý hôn nhân sắp đặt của gia đình.

Nghĩ vậy, tâm trạng anh ta nhẹ nhõm hẳn.

Gọi điện cho Lục Phong, anh ta nói: “Cậu lo gì chứ, nếu cô ấy biết tôi còn sống, cậu tin không, cô ấy lập tức hủy hôn ngay.”

“Thật hả, anh Yến...”

“Cái tên Hách gì đấy, hồi cấp ba tôi đã ngứa mắt rồi. Tôi và Trì Duệ yêu nhau, bao nhiêu lần thấy hắn ta lén lút nhìn tôi đầy âm u. Cậu nói xem, nếu tôi đến hôn lễ và cướp cô ấy ngay trước mặt bao người, chẳng phải hắn ta sẽ trở thành trò cười của cả giới Bắc Kinh sao?”

Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn không đợi được đến ngày tổ chức hôn lễ.

Vừa đặt chân xuống sân bay, anh ta đã vội vàng gọi điện cho Trì Duệ.

Chỉ cần cô nghe được giọng anh, chắc chắn sẽ không do dự mà hủy hôn.

“Alo, Duệ Duệ...”

Nhưng đầu dây bên kia vang lên giọng nữ lạnh lùng: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không tồn tại.”

Giọng thông báo điện tử ấy khiến anh ta bất chợt hoảng loạn.

Tin tức về hôn lễ thì tràn lan, nhưng địa điểm lại được bảo mật chặt chẽ, anh ta tìm khắp mạng cũng không tra ra nơi tổ chức.

Cuối cùng, mãi đến sáng ngày cưới, mới nhờ các mối quan hệ mà biết được địa điểm chính xác.

Trên đường đến đó, Phó Yến không ngừng diễn tập trong đầu lời thoại cướp dâu.

Anh ta tưởng tượng cảnh mình đẩy cửa nhà thờ, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả khách mời, nắm lấy tay Trì Duệ, hỏi: “Em có muốn đi cùng anh không?”

Còn cô ấy, sẽ nắm tay anh, không hề do dự bỏ rơi “phản diện” mà theo anh rời đi.

Thậm chí còn mơ đến việc lên hot search, mở livestream bán hàng theo trend.

Bình luận bật cười:

【Trong đầu tra nam: mở tung cánh cửa nhà thờ, giữa ánh nhìn của các nhân vật máu mặt, anh ta dõng dạc nắm tay nữ chính nói: Em có muốn đi cùng anh không? Rồi nữ chính không chút lưỡng lự theo anh ta về.】

【Thực tế: lực lượng an ninh dày đặc đến mức tra nam còn chưa kịp chạm vào cửa nhà thờ đã bị chặn đứng, buồn cười chết mất!】

Phó Yến bị bảo vệ chặn lại ngay trước cổng, gào lên mất hết liêm sỉ: “Tôi là hôn phu của Trì Duệ, cho tôi vào!”

Vẻ nghiêm túc ban đầu của bảo vệ lập tức bị phá vỡ, cười khẩy: “Hôm nay ai mà không biết là đại hôn của thiếu gia nhà họ Hách với tiểu thư nhà họ Trì? Cậu ở ngoài này kêu gào mình là hôn phu, tưởng ai cũng không có não như cậu chắc? Bệnh viện tâm thần nào để bệnh nhân đi lạc vậy?”

← → Phím mũi tên để chuyển chương