Chương 6
Người Thuộc Về Em
Phó Yến đỏ bừng cả mặt.
Anh ta ngồi thụp xuống vệ đường, đầu đội nắng gay gắt.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc hôn lễ kết thúc.
Cửa nhà thờ mở ra, cô dâu trong chiếc váy cưới trắng bước ra, xinh đẹp đến chói mắt, vượt xa cả trong tưởng tượng của anh ta.
Nhưng người đàn ông đi bên cạnh cô... lại chướng mắt đến mức khiến anh ta phát điên.
Đáng lẽ ra người đứng bên cạnh cô ấy phải là anh ta mới đúng.
Vì đứng quá xa, anh ta ra sức vẫy tay, cố gắng thu hút sự chú ý của cô:
“Trì Duệ! Trì Duệ!”
9
Tiếng ồn ào của đám đông lập tức nuốt chửng giọng nói của anh ta.
Cuối cùng, trước khi lên xe, tôi quay đầu lại.
Tôi nhìn về phía anh ta.
Chỉ cần tôi thấy anh ta, anh ta tin chắc rằng tôi sẽ bất chấp tất cả mà chạy đến bên anh ta.
Nhưng ánh mắt tôi chỉ lướt qua anh ta một cách thờ ơ, rồi xoay người lên xe.
Chắc chắn là tôi chưa thấy anh ta, chắc chắn là thế.
Dù cưới rồi cũng có thể ly hôn, không sao cả.
Một cuộc hôn nhân không tình cảm thì làm sao có cửa so với “bạch nguyệt quang” sống lại chứ.
Nghĩ vậy, anh ta trở về nhà.
Mẹ Phó lao tới ôm chặt lấy anh ta, vừa khóc vừa sụt sùi:
“Con thấy tin tức chưa? Con nhỏ Trì Duệ đó cưới người khác rồi! Mẹ đã bảo con bao lần, nhìn mặt là biết nó không phải dạng yên phận rồi mà!”
“Là vì cô ấy không biết con còn sống. Nếu biết, cô ấy chắc chắn sẽ ly hôn vì con.”
Nói xong, anh ta bực bội hất tay mẹ ra: “Thu hết mấy cái ảnh đen trắng của con trong phòng khách đi, nhìn chướng mắt.”
Mở cửa phòng ngủ ra, cảnh tượng bên trong khiến anh ta chết lặng.
Một mớ hỗn độn.
Khung ảnh bức hình Trì Duệ thích nhất vỡ tan thành từng mảnh.
Trên bức tường đầy ảnh đôi, tất cả đều bị xé làm đôi.
Anh ta giận dữ gọi mẹ lên tầng:
“Mẹ bị làm sao vậy? Mẹ không ưa Trì Duệ thì chửi rủa đuổi cô ấy đi cũng được rồi, sao lại còn phá hỏng hết ảnh của bọn con như thế?”
“Mẹ oan quá, là con bé đó tự tay phá đấy chứ! Mẹ rảnh đâu mà làm mấy chuyện con nít thế!”
“Còn chối nữa à? Mẹ nhìn đi, ảnh nào cũng bị bôi mặt cô ấy! Cô ấy có rảnh đến mức tự làm vậy với mình không? Mẹ có thể bớt cái tính hằn học này lại được không?”
Càng nói, anh ta càng tức: “Mẹ quay về quê đi, đáng lẽ con không nên đưa mẹ lên đây. Có khi nếu mẹ không làm quá, cô ấy đã chẳng bị nhà ép cưới nhanh đến vậy!”
Mẹ Phó ngồi bệt xuống sàn, bất lực.
【Cái màn mẹ con đấu khẩu này quá đã!】
【Cười chết mất, tưởng tượng cũng lố. Nữ chính tự tay bôi mặt mình trong ảnh vì không muốn để lại chút dấu vết nào, thế mà hắn ta vẫn nghĩ là người khác làm~】
Thực ra hôm cưới, tôi có thấy Phó Yến.
Anh ta có vẻ rất chắc chắn rằng tôi sẽ vì anh mà vứt bỏ tất cả.
Từ gương chiếu hậu, tôi thấy anh ta còn định đuổi theo xe, gọi tên tôi.
Kết quả bị hai bảo vệ giữ chặt, ép ngồi bên đường.
Trên xe, Hách Chinh hỏi tôi: “Em nhìn gì thế?”
“Tôi đang nhìn một tên hề.” – Tôi mỉm cười.
Anh nhìn tôi, đôi môi mỏng cũng cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
“Đừng chỉ nhìn tên hề, nhìn cả tôi nữa.”
Đêm tân hôn.
Hách Chinh hôm nay tâm trạng tốt, bị ép uống không ít rượu.
Khi vào phòng, anh có chút ngà ngà say.
Anh cởi cà vạt, tháo vài cúc áo sơ mi, nằm dài trên giường, đường nét cơ ngực rõ ràng theo từng nhịp thở phập phồng – bầu không khí lập tức trở nên ám muội.
Tim tôi đập loạn nhịp.
Anh nằm im, trông như đã say lắm.
Chắc là... không làm gì được đâu.
Nghĩ vậy, tôi đứng dậy định lấy đồ ngủ đi tắm.
Nhưng lúc đi ngang qua, cổ tay lại bị anh nắm lấy.
Anh kéo tôi về phía mình, khiến tôi ngã đè lên người anh: “Em đi đâu vậy?”
“Tôi đi tắm...”
“Cho anh hôn em được không?”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Anh vòng tay ra sau cổ tôi, cúi đầu hôn xuống.
Chỉ là hôn thôi, nhưng chẳng biết thế nào, tôi từ người ở phía trên bỗng bị lật xuống dưới.
Từ những cái chạm nhẹ đầu tiên, đến lúc môi lưỡi giao nhau, hơi thở trong lồng ngực tôi gần như bị anh rút sạch.
Tôi cảm thấy có gì đó đang thay đổi, vội đặt tay lên ngực anh: “Hách Chinh, tôi... muốn đi tắm trước.”
“Được.” – Anh buông tôi ra.
Anh cúi người bế tôi lên, bước về phía phòng tắm.
“Tôi tự đi được mà.”
“Anh biết.”
“Vậy sao còn không thả tôi xuống?”
“Vì anh say rồi, cần em giúp.”
Say... mà thế này á?
“Được không, vợ yêu?”
Tôi không trả lời.
Thứ đáp lại anh là làn nước trong bồn tắm tràn ra ướt cả sàn nhà.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Tôi quay lưng về phía anh, nằm gọn trong vòng tay anh.
Cánh tay anh vắt ngang eo tôi, hơi thở ấm nóng phả lên gáy.
Trong đầu bất chợt hiện lên cảnh anh đặt tay giữ chặt tôi đêm qua.
Má tôi lại bất giác nóng bừng.
【Cái gì vậy? Mới lật sang chương sau là đã lên giường rồi?】
【Ủa ủa ủa? Còn phần mô tả 10 nghìn chữ đâu? Nhìn vào mắt tôi đi nè, tác giả!!】
10
Hách Chinh hủy nhiều lịch trình, đưa tôi ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật.
Rời xa thành phố A, tôi tạm gác lại những chuyện phiền não, phong cảnh đẹp luôn có khả năng chữa lành con người.
Chỉ là, mấy ngày đầu, tôi vẫn thường giật mình tỉnh giấc giữa đêm.
Rồi bỗng nhiên rơi nước mắt, không lý do, chính tôi cũng thấy bản thân thật kỳ lạ, nhưng chẳng thể kiểm soát được.
Từ bối rối lúc đầu, Hách Chinh dần học cách ôm tôi vào lòng, từng chút từng chút hôn đi nước mắt, dỗ dành tôi ngủ.
Trên người anh có một mùi hương nhè nhẹ, khiến tôi cảm thấy an toàn.
Về sau, tôi không còn mơ thấy ác mộng nữa.
Những nụ hôn của anh cũng không còn nhẹ nhàng như trước.
Cách “ru ngủ” cũng thay đổi.
Anh vắt kiệt thể lực của tôi – mà quả thực hiệu quả bất ngờ.
Về nước rồi, tôi phát hiện mình lại lên hot search.
Điều đó nằm trong dự liệu của tôi.