Chương 5

SAU KHI LY HÔN, TÔI KHIẾN ANH TA HỐI HẬN CẢ ĐỜI

Càng nói tôi càng tức, biết rõ trong thời gian ở cữ không nên xúc động, nhưng làm sao mà tôi nhịn nổi?

“Anh nghĩ gì à? Tất nhiên là nghĩ đến công việc rồi! Em không biết lần này nếu anh ký được hợp đồng lớn này thì sẽ được thăng chức lên trưởng phòng ngay. Lúc đó lương tăng gấp đôi, mấy đứa trước đây xem thường anh cũng phải nhìn sắc mặt anh mà sống. Còn em thì giờ chẳng làm gì được, chỉ ở nhà chăm con, mọi chi tiêu đều do anh lo. Em không thể hiểu chuyện một chút sao?”

“Tôi chẳng còn gì để nói nữa. Ly hôn đi.”

“Cái gì? Em điên rồi à? Vì chút chuyện nhỏ này mà đòi ly hôn? Đừng có đùa nữa, mau theo anh về nhà.”

Anh ta giơ tay định kéo tôi đi, thì mẹ tôi vừa hay mang cháo bổ tới.

Vừa nhìn thấy Triệu Tuyền định lôi tôi đi, bà liền hất cả nồi cháo nóng lên người anh ta:

“Cút! Cút ngay cho tôi! Con gái tôi chịu bao nhiêu đau đớn, vậy mà mẹ anh lại đăng ảnh vết thương lên nhóm để người ta cười cợt. Giờ anh còn muốn ép con tôi quay về cái nhà đó sao? Đừng có mơ!”

Triệu Tuyền bị bỏng liền nổi nóng, gào lên:

“Con gái bà bây giờ còn không có công việc, cái nhà này là tôi đang nuôi. Ảnh thì mẹ tôi sai, nhưng tôi đang cố gắng làm việc, cố gắng cho cô ta sống tốt hơn. Vậy mà cô ta không thể nhường mẹ tôi một chút sao? Đừng để bà ấy phiền lòng, đừng để con khóc, tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi!”

“Không chịu nổi thì là tự anh chuốc lấy! Tôi bây giờ ở trung tâm chăm sóc tốt đẹp, không thiếu thứ gì. Triệu Tuyền, tôi nói ly hôn là nói thật, không phải đùa. Anh về suy nghĩ kỹ đi. Nếu anh thích công việc đến thế, cảm thấy gia đình cản trở bước tiến của anh, thì hãy sống với công việc cả đời đi.”

Tôi ném cả bình giữ nhiệt ra ngoài, cuối cùng anh ta mới nhận ra tôi giận đến mức nào, liền cố nén giận:

“Vậy thì em cứ bình tĩnh vài ngày đi, rồi theo anh về nhà. Nếu con mà khóc đến sinh bệnh, thì đừng trách anh không quan tâm đâu.”

Quả nhiên, anh ta đã bắt đầu dùng đứa trẻ để uy hiếp tôi rồi.

7

“Từ đầu mẹ anh đã nói rồi, đó là con của nhà anh. Vậy thì đừng đến làm phiền tôi nữa.”

Tôi dứt khoát từ chối. Con đúng là tôi đã liều mạng sinh ra, không nỡ rời xa. Nhưng nếu bây giờ tôi nhất quyết giành lại con, thì cả đời này sẽ chẳng thể thoát khỏi cái gia đình đó.

Cuối cùng anh ta cũng chịu rời đi, còn mẹ tôi thì phải dỗ dành tôi cả một lúc lâu.

Chẳng bao lâu sau, nhóm gia đình lại tiếp tục náo loạn. Mẹ chồng tôi lại tag mọi người vào một đoạn video — trong đó là cảnh con tôi khóc ngặt nghẽo.

Bà ta cũng xuất hiện trong video, nước mắt ngắn dài, than khổ kể lể:

“Con trai thì bận, con dâu thì chẳng chăm con, chỉ lo hưởng thụ. Tôi phải cực khổ thế nào, ai mà hiểu cho?”

Cuối cùng bà ta lại lôi tấm ảnh vết mổ cũ của tôi ra, đăng lên nhóm lần nữa:

“Vì sinh con mà để lại vết thương lớn như vậy, sao lại không biết trân trọng con? Giới trẻ bây giờ đúng là lạnh lùng vô cảm.”

Một ông cậu lên tiếng:

“Đừng đăng cái hình kinh tởm đó nữa, tôi đang ăn cơm đây, sắp nôn đến nơi rồi!”

Một ông chú khác thì tag Triệu Tuyền: “Tiểu Tuyền à, loại phụ nữ vô trách nhiệm thế này thì bỏ quách đi cho xong. Cháu là người duy nhất trong làng đỗ đại học loại giỏi, bây giờ còn có công việc tốt, biết bao cô muốn lấy cháu. Nhìn gái làng mình đi, vừa xinh vừa khỏe, sinh con cũng không để lại sẹo to đùng thế kia, thật chướng mắt.”

Triệu Tuyền đáp lại: “Chú à, cháu cũng bất đắc dĩ thôi. Trước đây cô ấy ngoan lắm, giờ thì hoàn toàn thay đổi.”

“Thế thì cháu đáng thương quá.”

“Phải đấy, sau này chuyện vợ chồng chắc chắn cũng bị ảnh hưởng, thật tội.”

Thật ghê tởm, cả một đám người! Quả không sai câu "núi cao nước độc sinh ra hạng người độc hại". Cả nhà họ sống ở vùng núi, bao nhiêu đời mới chui ra được một thằng như Triệu Tuyền.

Trước đây tôi từng nghĩ anh ta là hình mẫu vượt khó điển hình. Giờ mới thấy, cái gốc rễ thấp kém ăn sâu trong máu thịt anh ta, đời này e rằng không thay đổi nổi.

← → Phím mũi tên để chuyển chương