Chương 6

SAU KHI LY HÔN, TÔI KHIẾN ANH TA HỐI HẬN CẢ ĐỜI

Rõ ràng biết tôi còn ở trong nhóm, mà vẫn cố tình gây chuyện ầm ĩ như vậy, chẳng phải chỉ để ép tôi phải mềm lòng quay về sao?

Để cả đám người đó công kích tôi, chính là muốn tôi hiểu rằng – bụng tôi đã có một vết rạch, thì sau này chẳng còn ai muốn nữa.

Nhưng giờ, đã đến lúc tôi phản công.

Tôi tung đoạn clip mẹ chồng cùng chú Vương hàng xóm đang quấn lấy nhau trên ghế sofa phòng khách. Trong khi con tôi đang khóc lạc cả giọng ở bên cạnh, hai người già ấy vẫn đang mặn nồng quấn quýt.

Ngay sau đó, tôi để lại bình luận dưới video:

“Hu hu hu, chồng tôi thật đáng thương. Mẹ anh ta bị chú Vương hàng xóm đè ra giày vò tới chết, mà vì bận công việc nên không thể đến cứu. Vậy thì tôi có lòng tốt, chia sẻ video này để mọi người xem xem, ai rảnh thì tới cứu giúp một tay.”

“Tôi còn xem đến tận cuối luôn đấy — thì ra chú Vương rất thích căn nhà này, muốn cưới mẹ anh ta rồi đuổi chúng tôi ra ngoài để sống riêng. À đúng rồi, tiền tôi đóng ở trung tâm chăm sóc sau sinh sau này cũng phải đưa cho chú Vương nữa cơ, vì chú ấy 'giỏi chuyện ấy' mà. Không có vết mổ bụng như tôi, đúng là dễ được đàn ông thích thật, tôi thật sự bái phục.”

8

“Ừ thì, đúng là tôi không có mẹ chồng nào biết chăm con thật. Dù sao bà ấy còn trẻ trung khỏe mạnh thế kia, tìm vài ông già làm bạn chắc chẳng thành vấn đề. Biết đâu chừng, bà ấy còn có thể tự sinh thêm cho tôi một đứa em nữa ấy chứ.”

“Sao mọi người im lặng hết thế? Có phải vì thân hình mẹ chồng tôi vẫn còn ngon nên mọi người nhìn đến ngẩn người rồi không...”

Tôi còn chưa nói hết câu thì đã bị Triệu Tuyền đá khỏi nhóm chat gia đình.

Ha, xem ra trong mắt anh ta, vợ vẫn không bằng mẹ!

Tôi lặng lẽ tắt điện thoại. Những chuyện sau này, chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Ngay sau đó, tôi bảo mẹ và bố chuẩn bị sẵn đơn ly hôn, đồng thời khởi kiện mẹ chồng ra tòa.

Rất đơn giản thôi – bà ta và ông Vương hàng xóm thông đồng với nhau để lừa lấy tài sản nhà tôi. Chuyện như thế sao có thể bỏ qua dễ dàng?

Cho dù sau này tòa chỉ xử phạt nhẹ, nhưng Triệu Tuyền vì công việc chắc chắn sẽ không để mẹ mình dính tội danh.

Chỉ tiếc cho mẹ chồng tôi với ông Vương, hai người họ thật biết mơ mộng.

Nghĩ rằng chỉ cần giữ đứa bé trong tay là có thể ép chúng tôi chuyển nhượng căn hộ đang ở cho họ, còn đòi mỗi tháng chu cấp mười triệu, nếu không thì dọa sẽ nhảy lầu.

Tính toán chu đáo thật đấy – họ nghĩ con trai bà ta sẽ chịu ngồi xuống "tâm sự" với bà ta sao?

Mẹ tôi sợ tôi lại tức giận nên quyết định đưa tôi ra khỏi trung tâm chăm sóc sau sinh, đưa về biệt thự của gia đình nghỉ ngơi.

Cùng lúc đó, bà cũng mời chuyên gia đến kiểm tra vết sẹo trên bụng tôi. Họ nói chỉ cần làm một tiểu phẫu nhỏ là sẽ khôi phục lại như cũ.

Thấy chưa, có tiền thì mọi vấn đề đều có thể giải quyết. Còn họ thì dùng mấy chuyện này để dọa nạt, khống chế tôi — đúng là nghèo khiến đầu óc méo mó hết cả rồi.

Chỉ là, khi bố tôi định đuổi Triệu Tuyền ra khỏi công ty, tôi lại ngăn ông lại. Không những vậy, tôi còn bảo ông thăng chức cho anh ta.

Ông không hiểu, tức đến mức suýt chỉ mặt mắng tôi "não cá vàng vì yêu".

Tôi kéo tay ông, ghé sát tai nói nhỏ vài câu.

Mắt ông sáng rực lên, xoa đầu tôi nói:

“Vẫn là con gái bố giỏi nhất! Được rồi, bố sẽ làm theo lời con, thăng chức cho nó. À, còn nữa, ca phẫu thuật của con đã sắp xếp xong rồi, là chuyên gia bố mời từ Hàn Quốc sang. Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Trước khi vào ca mổ, Triệu Tuyền cuối cùng cũng hẹn gặp tôi.

Chúng tôi ngồi tại một quán cà phê. Anh ta trông vô cùng mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng rực.

Tôi biết, anh ta nghĩ rằng mình giờ đã thành công rực rỡ trong công việc, lại có cô thư ký trẻ trung ngọt ngào mơ màng liếc mắt đưa tình, nên chẳng còn để vợ ra gì nữa.

9

“Chuyện của mẹ là bà ấy sai, anh đã bảo bà đưa con lại cho em chăm rồi. Giờ em cũng ra khỏi trung tâm chăm sóc sau sinh rồi, có phải nên về nhà chưa? Đừng làm ầm nữa được không, anh vừa được thăng chức, bây giờ đang là giai đoạn quan trọng.”

← → Phím mũi tên để chuyển chương